Bạch Nguyệt Quang Dẫn Con Tới Cướp Chồng, Tôi Xé Giấy Khám Thai Khiến Tổng Tài Hối Hận Quỳ Xin Tha Thứ
Chương 16: Tôi muốn uống trà cô pha
Trong thư phòng, Khương Nguyên và Tuấn Tuấn đều ở đó.
chân Tuấn Tuấn còn một chiếc bình thủy tinh lớn, chỉ nứt vỡ, đồ đạc bên trong rơi vãi khắp sàn.
Đó từng con hạc giấy gấp bằng tay, đủ màu sắc rực rỡ.
Chu Quan Trần nheo mắt , đây mỗi về nhà muộn, phụ nữ đều gấp những thứ .
Cô còn khi gấp mang theo những tâm nguyện , mỗi một con hạc giấy cô đều lời chúc khỏe mạnh bình an.
Trong lòng bỗng chốc vô cùng khó chịu, lạnh lùng hỏi: “Chuyện gì thế ?”
Đứa trẻ rụt rè , òa nức nở.
bảo mẫu tên thím Trương ở bên ngoài vội vàng bước : “ thế thế, tiểu thiếu gia cái gì ?”
Rõ ràng Tuấn Tuấn quen thuộc với bà , nhào lòng bà nấc lên đến mức thở nổi.
Gợi ý siêu phẩm: Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi Vợ Anh đang nhiều độc giả săn đón.
Bảo mẫu dám gì với Chu Quan Trần, liền sang Khương Nguyên: “Phu nhân, Tuấn Tuấn còn nhỏ tuổi hiểu chuyện, cô đừng làm khó thằng bé.”
Khương Nguyên biện minh, khóe miệng cô nhếch lên một nụ mỉa mai, Chu Quan Trần.
Ánh mắt đàn ông ngưng , hiểu ý Khương Nguyên.
, kế khó làm, nghĩa làm gì, còn xem kịch vui sợ chuyện lớn.
với bảo mẫu: “Đưa Tuấn Tuấn về phòng , trông chừng thằng bé cẩn thận, việc gì thì đừng chạy lung tung.”
Môi bảo mẫu mấp máy, chạm ánh mắt lạnh lẽo Chu Quan Trần, liền dám gì nữa.
Đợi bà đưa Tuấn Tuấn rời , Chu Quan Trần mới sang Khương Nguyên: “Đây hộ lý mà Trữ Tình tìm lúc Tuấn Tuấn viện, nếu cô thích thì đổi khác.”
Khương Nguyên lắc đầu: “ .”
Chu Quan Trần những con hạc giấy vương vãi khắp sàn, xổm xuống định nhặt lên.
Nào ngờ Khương Nguyên nhạt nhẽo : “ cần nhặt , cần nữa.”
“ cần?”
“Ừm, cũng chỉ thứ đồ vô dụng để g.i.ế.c thời gian thôi, cần nữa.”
xong, cô dậy ngoài, còn giẫm bẹp một con hạc giấy.
Câu cô quen thuộc, hình như từng .
Cho nên, phụ nữ đang trả thù ?
hạc giấy đầy sàn, xui khiến thế nào mở một con .
“Ngày 8 tháng 1 tuyết, Chu Quan Trần muộn thế vẫn về, đường xảy t.a.i n.ạ.n gì chứ? Phỉ phui, chuyện đều thuận lợi, cho dù vận rủi gì, cứ giáng xuống đầu .”
“Ngày 12 tháng 6 mưa, đợi cả một đêm, đều về, sẽ vĩnh viễn bao giờ thích ? Thật buồn.”
Mắt như bỏng.
Khương Nguyên thích Chu Quan Trần như , sẽ càng thích Chu Quan Trần hiện tại hơn ?
…
Khương Nguyên tìm một phòng cho khách sạch sẽ để ở, bất kể cách phòng Chu Quan Trần phòng trẻ em, đều xa.
Phụ nữ t.h.a.i vốn dễ mệt mỏi, cộng thêm sáng sớm gà bay ch.ó sủa, cô nhanh ngủ .
Trong lúc mơ màng, cảm giác đang chạm mặt , cô giật tỉnh giấc.
mở mắt thấy Chu Quan Trần, cô tức giận: “ làm gì ?”
“ chạy đến đây ngủ?” đàn ông nhíu mày, hài lòng.
Cảm giác buồn nôn mà Khương Nguyên vốn sắp quên trào lên, cô nhíu mày, cố sức kìm nén.
đàn ông hiểu lầm: “ cô ghét Tuấn Tuấn, gần thằng bé. Yên tâm, mấy ngày sẽ ngủ cùng thằng bé, làm phiền cô.”
Thế thì quá, dù hai bố con nhà cô cũng chẳng thấy ai.
“ việc gì thì ngoài , ngủ một lát.” Cô hạ lệnh đuổi khách.
Chu Quan Trần vốn định , thấy lời Khương Nguyên, liền đổi chủ ý.
“ uống .”
Khương Nguyên mỉm : “ thể ngoài bảo pha.”
“ uống cô pha, ông nội bảo tìm hiểu cô nhiều hơn.”
Hết cách, Khương Nguyên đành cùng đến phòng pha .
Ở đây một bộ cụ chỉnh, khác với t.ử sa ở nhà chính, đây sứ phấn lê Cảnh Đức Trấn, chén trắng như ngọc vẽ bốn bậc quân t.ử mai lan cúc trúc, ý cảnh.
“ uống gì?”
“Long Tỉnh.”
Cô ngẩng đầu mỉm : “, hợp với xanh.”
“Cô ý gì?”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/bach-nguyet-quang-dan-con-toi-cuop-chong-toi-xe-giay-kham-thai-khien-tong-tai-hoi-han-quy-xin-tha-thu/chuong-16-toi-muon-uong-tra-co-pha.html.]
Khương Nguyên tiếp lời, lặng lẽ đun nước pha .
Hương trầm lượn lờ, cả căn phòng tĩnh lặng, hai đối diện thưởng , nếu những chuyện tồi tệ . Thật một đôi thần tiên quyến lữ.
Chỉ sự yên tĩnh duy trì bao lâu, điện thoại Chu Quan Trần vang lên, lời mời gọi video.
liếc phụ nữ đối diện, chuyển sang gọi thoại.
Giọng dịu dàng ngọt ngào Bạch Trữ Tình vang lên: “A Trần, gọi video với em .”
“ tiện lắm.”
“ , em còn xem Tuấn Tuấn nữa, thằng bé thế nào , ngoan ?”
Khương Nguyên dậy, cô về phía ban công, kéo cửa kính sát đất , bước ngoài.
Chu Quan Trần bóng dáng mảnh mai , trả lời chút lơ đãng.
Khương Nguyên phòng đó nữa, gặp Chu Quan Trần, bàn ăn tối.
lẽ để ăn mừng đứa trẻ xuất viện, bảo mẫu làm một bàn thức ăn lớn, đều đồ ngọt mà đứa trẻ thích.
thấy Khương Nguyên, Chu Quan Trần kéo ghế cho cô: “Hôm nay bữa tối đầu tiên nhà ba chúng , uống chút rượu ăn mừng .”
Nhà ba , từ ngữ thật trừu tượng.
Khương Nguyên xoa xoa bụng : “ ăn , khẩu vị.”
“Khương Nguyên!” đàn ông kìm nén cơn giận, “Đừng quên cô hứa với thế nào.”
Khương Nguyên xuống, cầm đũa lên.
Cô căn bản nuốt trôi.
Tuấn Tuấn bên cạnh bỗng nhiên hét lên: “ , con đến ăn cơm.”
Chu Quan Trần chỉ Khương Nguyên: “ , cô chính .”
“Cô , cô phụ nữ xa, con ghét cô .” , thằng bé ném chiếc thìa xuống đất.
Sắc mặt Chu Quan Trần lắm, đối với trẻ con vẫn kiên nhẫn: “Tuấn Tuấn, như .”
“Con , con .”
Xem thêm: Kẻ Giả Mạo Thân Phận Của Tôi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
đàn ông nhặt chiếc thìa lên, gân xanh mu bàn tay giật giật, rõ ràng đang nhẫn nhịn.
Đứa trẻ làm ầm ĩ, còn làm đổ bình thở rượu vang, rượu màu đỏ hắt lên chiếc áo phông trắng Khương Nguyên, giống như máu.
Đầu Khương Nguyên nổ tung, dậy định rời .
Chu Quan Trần kéo tay cô: “Đừng chấp nhặt với trẻ con, ăn cơm .”
tiếng chói tai đó, Khương Nguyên thở dài: “ còn ăn nổi ?”
Thím Trương sớm kìm nén , xông lên ôm lấy đứa trẻ, liên miệng : “Tiên sinh, ngài đừng tức giận, đứa trẻ còn nhỏ hiểu chuyện, xa tự nhiên làm ầm ĩ , ngài cho thằng bé chút thời gian.”
, sang Khương Nguyên: “Phu nhân, cô cũng một câu , thể do sinh thì xót xa .”
Cái tai mắt mà Bạch Trữ Tình tìm xanh cùng một giuộc với ả, Khương Nguyên day day mi tâm, với Chu Quan Trần: “ ăn , mệt .”
Thím Trương còn cô hai câu, bỗng nhiên cảm nhận ánh mắt như xé xác khác đàn ông, lập tức ngậm miệng .
Bà lén lút đặt đứa trẻ xuống, lủi thủi chạy mất.
Tuấn Tuấn cũng cảm nhận áp suất thấp Chu Quan Trần, tiếng thu liễm nhiều.
Sắc mặt Chu Quan Trần lạnh đến đáng sợ: “Khương Nguyên, cô chướng mắt đứa trẻ , cũng khinh thường việc quản giáo, thằng bé đối với quan trọng, hy vọng thằng bé thể lớn lên trong một môi trường gia đình bình thường, cho nên xin cô hãy bao dung với thằng bé nhiều hơn.”
Khương Nguyên sững sờ.
Cô thật ngờ Chu Quan Trần còn mặt .
Kiên định, trách nhiệm, tầm đại cục, sẽ một bố .
Nếu sự tồn tại con , liệu …
Khương Nguyên chính suy nghĩ làm cho giật .
, Khương Nguyên mày tỉnh táo , chỉ đối xử với đứa con do ánh trăng sáng sinh thôi, con mày, thậm chí còn chẳng thèm cần.
Bữa cơm sự trấn áp đàn ông, cuối cùng cũng ăn xong một cách hòa bình, đó Tuấn Tuấn liền quấn lấy chơi trò câu cá.
Chu Quan Trần bệt xuống đất, ôm đứa trẻ đùi, một lớn một nhỏ hai khuôn mặt giống , ngay cả dáng vẻ khi cũng giống.
Khương Nguyên rũ mắt xuống, lặng lẽ bước .
Chu Quan Trần vẫn luôn âm thầm chú ý đến cô, lông mày nhíu chặt .
Xem , cô chấp nhận đứa trẻ , còn cần một quá trình dài đằng đẵng.
…
Nửa đêm, Khương Nguyên mơ thấy Tuấn Tuấn.
Đứa trẻ đó mọc sừng ác quỷ và những chiếc răng nanh nhỏ, gằn đòi hút m.á.u cô.
Khương Nguyên giật tỉnh giấc, khoảnh khắc mở mắt , thấy một bóng đen lao tới, trong tay nó còn cầm một con d.a.o lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.