Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bạch Nguyệt Quang Dẫn Con Tới Cướp Chồng, Tôi Xé Giấy Khám Thai Khiến Tổng Tài Hối Hận Quỳ Xin Tha Thứ

Chương 120: Khương Nguyên bị đẩy ngã sinh non

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tống Diệp và Khương Nhược Nhược cái bụng quá khổ cô, lộ vẻ mặt kinh ngạc.

Khương Nhược Nhược nuốt nước bọt, chỉ Khương Nguyên : “, kìa, chị thật sự làm cho to bụng đá khỏi Chu gia, những lời Quý Như Tuyết đều thật.”

Hai mắt Tống Diệp sớm đỏ ngầu, bà chỉ thẳng mũi Khương Nguyên c.h.ử.i bới xối xả: “Con tiện nhân, mày hại nhà tan cửa nát nhà còn đủ, còn chúng tao chọc xương sống, thế tao thật sự nên…”

“Thật sự nên bóp c.h.ế.t ngay khi sinh ? Bà Tống, những lời một nghìn , bản lĩnh thì bây giờ bóp c.h.ế.t .”

“Mày tưởng tao dám?”

Khương Nguyên bật : “Bà dám ?”

“Mày…”

, đừng để chị đ.á.n.h lạc hướng, chuyện chính .”

Tống Diệp lúc mới nhớ mục đích , bà lạnh lùng : “Con tiện nhân, tao quan tâm đến mấy chuyện dơ bẩn mày, đưa tao 1000 vạn.”

Khương Nguyên tức đến bật , mở miệng đòi 1000 vạn, cô nợ bà chắc?

“Đừng , cũng cho bà.”

Mặt Tống Diệp đỏ bừng như gan lợn: “Mày thể ở ngôi nhà thế ? Chu Quan Trần chắc chắn cho mày ít tiền bồi thường. Mày thuê nhà cho Lâm Tú, nuôi con cái bà học, đến ruột mày thì một cắc cũng nhả, mày còn ? Đồ táng tận lương tâm.”

Khương Nguyên tức giận, thật sự một chút cũng tức giận.

Sinh làm , ai chẳng một xuất , một gia đình .

Xuất tính tệ, còn về gia đình…

Tổ tiên Khương gia ở Kinh Bắc cũng chút danh tiếng, đáng tiếc đến đời bố Khương Chí Minh thì bắt đầu trượt dốc, làm gì lỗ nấy, nếu nhờ bà nội Khương giữ vài cửa hàng, thì thật sự mất trắng.

Đừng thấy Tống Diệp coi thường nông dân, gia đình bà nông dân chính gốc.

Mười mấy tuổi, bà vẫn còn nhặt củi trong làng.

từ Tây Bắc đến Kinh Bắc, gặp thiếu gia sa sút Khương Chí Minh, hai ăn nhịp với , nương tựa .

Cho nên, cho dù bà suốt ngày ăn mặc sang trọng quý phái, cũng đổi bản chất thô tục, hám lợi bên trong.

Giờ phút , ở Hạ Thành ai quen , bà vứt bỏ phận Khương phu nhân, trở thành Tống Đại Nữu thô lỗ ngang ngược, chỉ Khương Nguyên nhảy cẫng lên c.h.ử.i bới.

Khương Nguyên cũng nể nang bà : “Bốn chữ táng tận lương tâm hợp với bà đấy. Lúc vứt bỏ đứa con gái ruột sáu tuổi trong núi, bà xứng làm một . Tống Diệp, tiền thể cho bà, mạng thì bà cứ đến đây, cũng xem xem, ruột g.i.ế.c con gái .”

“Chị, chị thể tuyệt tình như , bố bây giờ đang ở trong tù, nhà chúng chủ nợ chặn cửa, Tết cũng qua nổi, chị cứ trơ mắt chúng sa sút ?”

Khương Nguyên chiếc vòng ngọc bích tay cô , cùng với sợi dây chuyền cổ: “Đeo trang sức ngọc bích trị giá hàng triệu tệ mà cô sa sút? Khương Nhược Nhược, Khương gia nuôi cô một thời gian, đến lúc báo đáp , mau đem bán túi xách và trang sức , 1000 vạn thành vấn đề .”

Tống Diệp bất giác sang cô con gái nuôi: “Nhược Nhược, con cái đồ giả ? Chỉ tốn mấy nghìn tệ.”

Khương Nhược Nhược chột lấy tay che : “ đồ giả mà, chị thì cái gì, đừng để chị lừa.”

Tống Diệp lập tức hiểu , bà Khương Nguyên nghiến răng nghiến lợi: “Con tiện nhân, mày còn châm ngòi ly gián.”

Khương Nguyên cảm thấy bà thật ngu ngốc, làm quý phu nhân ngần năm, ngọc bích thật giả còn .

lãng phí thời gian với kẻ ngu ngốc, chuẩn trong.

Tống Diệp dễ dàng để cô , đưa tay kéo cô .

Khương Nguyên lớn tiếng gọi bảo vệ.

Hai bảo vệ tuần tra thấy liền lao tới: “Các làm gì , buông t.h.a.i p.h.ụ .”

Tống Diệp vội vàng buông tay: “Nó con gái .”

Khương Nguyên trong : “ bảo vệ, quen bọn họ, bọn họ bọn buôn , bắt mổ lấy đứa bé đem bán.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/bach-nguyet-quang-dan-con-toi-cuop-chong-toi-xe-giay-kham-thai-khien-tong-tai-hoi-han-quy-xin-tha-thu/chuong-120-khuong-nguyen-bi-day-nga-sinh-non.html.]

“Con tiện nhân, mày ngay cả mày cũng nhận, lên trời ?” Tống Diệp lao tới đ.á.n.h cô.

Hiện trường chút hỗn loạn.

Khương Nguyên trốn lưng bảo vệ, liên tục kêu cứu.

Bảo vệ thấy Tống Diệp mặt mũi hung tợn cũng giống , liền bảo Khương Nguyên lên lầu, bọn họ sẽ báo cảnh sát xử lý.

Tống Diệp báo cảnh sát thì sợ hãi, dù cũng từng ở trại tạm giam hai tháng rưỡi, vì đắc tội với một chị đại, đ.á.n.h gãy một chiếc răng.

Thấy bà lùi bước, Khương Nhược Nhược sốt ruột.

Nếu lấy tiền, thì khi trở về Tống Diệp thật sự sẽ bắt cô bán túi xách, bán trang sức mất.

, cô thể để chuyện xảy .

Nghĩ đến đây, cô với Tống Diệp: “, đến đưa đứa con gái ngoại tình m.a.n.g t.h.a.i con hoang về nhà thì chứ, cho dù cảnh sát đến chúng cũng sợ.”

Tống Diệp xong, cũng thấy .

xúi giục như , bà giống như một đàn bà chanh chua vò rối tung mái tóc , lao tới hét lớn bảo vệ “cưỡng ôm bà ”.

Bảo vệ làm cho buồn nôn nhẹ, bất giác lùi về , lùi làm Khương Nguyên lộ , Tống Diệp nhân cơ hội đẩy mạnh một cái--

Cú đẩy Tống Diệp lực nhỏ, quán tính, Khương Nguyên đẩy lùi hai bước, ngã phịch xuống đất.

Khoảnh khắc đó, cô cảm thấy bụng rung lên, kèm theo cơn đau dữ dội dòng nước ấm nóng giữa hai chân.

“Máu, chị chảy m.á.u .” Khương Nhược Nhược chỉ chân Khương Nguyên hét lớn.

Tống Diệp cũng thấy, bà Khương Nguyên đau đớn cuộn tròn mặt đất, sợ hãi đến mức tay run rẩy.

vẫn cố tỏ mạnh mẽ: “Đáng đời, đồ súc sinh hổ, mày mang theo đứa con hoang mày c.h.ế.t .”

, đừng nữa, chúng mau thôi.”

Tống Diệp lúc mới phản ứng , kéo Khương Nhược Nhược bỏ chạy.

Hai bảo vệ cũng rảnh đuổi theo, vội vàng xem xét Khương Nguyên đang ngã mặt đất.

Bụng Khương Nguyên đau dữ dội, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt đẫm mồ hôi, phần từng đợt nước ối ấm nóng trào , khi ngất cô c.ắ.n răng : “Mau, mau gọi 120, sắp sinh .”

Bảo vệ định gọi, kéo sang một bên.

làm gì ? Sắp c.h.ế.t .”

“Chúng đều làm thuê, nếu đưa cô nộp tiền nọ, ?”

lắc đầu, còn lườm một cái như kẻ ngốc: “ gọi cho giám đốc , để đến xử lý.”

Hôm nay giám đốc nghỉ, bọn họ gọi lâu cũng ai máy.

gọi điện thoại cho ban quản lý tòa nhà.

Khương Nguyên mặt đất, m.á.u chảy ngày càng nhiều, cho dù hôn mê, cũng đau đớn cuộn tròn .

Lúc , một đàn ông cao lớn vội vã chạy tới, cúi bế cô lên.

Bảo vệ ngăn cản: “ ai, định làm gì?”

Sắc mặt đàn ông âm trầm ở bờ vực bạo nộ: “Cút !”

, thể bế , .”

đàn ông đặt Khương Nguyên lên ghế ô tô, bảo vệ lúc mới cảm nhận mức độ nghiêm trọng sự việc, kéo cửa xe cho : “Rốt cuộc ai, định đưa cư dân ?”

Mắt đàn ông đỏ ngầu vì tức giận: “Buông tay, đưa cô đến bệnh viện.”

xem ai? nhà ?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...