Bạch Nguyệt Quang Của Tổng Tài
Chương 21: 25
21
khí vốn dĩ đang khá , cho đến khi một cô gái ăn mặc cực kỳ sành điệu xuất hiện phá vỡ bầu khí đó. " Luyến, đây bạn gái tìm ? thà chọn kiểu như thế còn hơn chọn em ?"
im lặng, bày bộ mặt hóng hớt, rõ ràng quá quen với cảnh tượng . Thẩm Luyến cạnh , tựa lưng ghế sofa, cánh tay sải rộng gác lên thành ghế, vặn bao bọc trong lòng . Một tư thế đầy chiếm hữu và bảo vệ.
Giọng đổi, trở nên lạnh lùng hơn: "Kiểu như thế nào? Niệm Niệm trong mắt nhất, khác thế nào liên quan gì đến ?"
bỗng nhận , Thẩm Luyến dường như phân định rõ ràng. Khi ở mặt , luôn dịu dàng chu đáo, mặt khác lạnh lùng xa cách.
bỗng để kiểm chứng ý nghĩ trong đầu . Thế làm thật. Khoảnh khắc đầu bắt gặp ánh mắt Thẩm Luyến, sự lạnh lùng trong mắt tan biến ngay lập tức, đó cái mềm mỏng vô cùng. đưa tay xoa xoa đầu bảo: "Đừng bận tâm, em thế nào cũng thích."
Trái tim bỗng đ.á.n.h trúng, một thứ tình cảm khó kiểm soát nảy nở trong lòng, ngăn . khịt mũi một cái với .
trong lòng nổi sóng dữ dội, bởi tỉnh táo nhận và Thẩm Luyến bao giờ thuộc cùng một thế giới, cũng hiểu sự yêu mến mãnh liệt trong mắt dành cho từ mà .
đầu , nghiến chặt răng. Cô gái kiêu ngạo nãy Thẩm Luyến làm cho đỏ bừng mặt, đó nắm c.h.ặ.t t.a.y chằm chằm với vẻ đầy uất ức và khó hiểu.
Cuối cùng cô chịu nổi nữa, nấc lên chạy biến ngoài. "Thẩm Luyến, em ghét c.h.ế.t !"
Tần Việt đuổi theo gọi: "Lý Loan, đừng chạy lung tung." Thì cô gái tên Lý Loan, cùng thế giới với Thẩm Luyến.
Thẩm Luyến dắt tay dậy, bảo với : " còn sớm nữa, về đây." vội vàng chào tạm biệt .
22
đường về, hớn hở hỏi: "Tổng giám đốc Thẩm, hôm nay thể hiện thế nào?"
Thẩm Luyến lái xe đáp: " ."
ôm n.g.ự.c thở phào nhẹ nhõm: "Thế , dù cũng xứng đáng với 100 nghìn Tổng giám đốc Thẩm chứ."
Thẩm Luyến mỉm rút chiếc thẻ đen đưa tới: "Thể hiện , Tổng giám đốc Thẩm b.a.o n.u.ô.i theo năm."
chiếc thẻ đen lấp lánh mắt, trợn tròn mắt, thật nhận lấy ngay lập tức để "sủng hạnh" nó một phen, hôm nay mang theo máy cà thẻ.
tiếc nuối sờ sờ cái, mùi vị tiền bạc làm mê mẩn mà. đó bĩu môi : "Tiếc quá, hôm nay mang máy cà thẻ."
do cái ý nghĩ bất chợt , thử dò hỏi: "Tổng giám đốc Thẩm, còn định thuê ? tìm bạn gái ?"
"Tìm chứ, đang tìm đây."
bĩu môi: "Thế còn thuê làm gì nữa?"
Lúc lời , chính cũng nhận sự thất vọng trong giọng .
Thẩm Luyến xoay vô lăng, lái xe , hỏi: "Giận ?"
Ngay đó, giọng điệu bỗng trở nên trầm mặc: "Năm còn trẻ từng thích một . Đợi đến khi đủ dũng cảm tỏ tình với cô thì cô biến mất để dấu vết. Gần đây mới tìm cô , làm để cô thích , nên đợi thêm chút nữa. Niệm Niệm cao kiến gì ?"
lập tức quên sạch nỗi thất vọng , đôi mắt sáng rực niềm khao khát hóng chuyện, chỉ tay ngay: "Với vóc dáng , nhan sắc , khí chất và cả sự giàu nữa, thấy cứ thế mà tiến tới thôi. Bảo đảm 'ánh trăng sáng' sẽ mê hoặc đến mức bước nổi, đầu hàng vô điều kiện ngay."
Thẩm Luyến phì thành tiếng, hỏi ngược : "Thế Niệm Niệm bước nổi ?"
Làm gì mà lôi chứ, một đứa mê trai như thì chẳng cần thể hiện sức hút thì cũng nhào . trong lòng nghĩ thế chứ thể , giữ giá chút chứ.
vội vàng nịnh nọt: "Tất nhiên . mà dám tơ tưởng đến Tổng giám đốc Thẩm chứ."
Thẩm Luyến khó hiểu hỏi: " làm ?"
chỉ chỉ chỉ , dang tay bất lực bảo: "Chúng một ở khu ổ chuột, một ở tổ chim phượng hoàng, căn bản cùng một con đường."
Ánh mắt Thẩm Luyến chợt tối sầm , về phía với vẻ u ám gì nữa. Bầu khí bỗng chốc trở nên lạnh lẽo. chẳng hiểu gì cả, câu nào ?
23
nhảy xuống xe, vẫy tay chào tạm biệt Thẩm Luyến. như thôi.
ngoài xe, nghiêng đầu nháy mắt hỏi: "Tổng giám đốc Thẩm còn việc gì nữa ạ?"
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Thẩm Luyến như hạ quyết tâm, nhắm mắt bảo : "Lương Niệm, chỉ đưa thích về nhà, gặp bạn bè thôi."
Dứt lời, đợi kịp phản ứng, rồ ga phóng xe mất dạng. Bỏ ngơ ngác ánh đèn đường: "Chỉ đưa thích về nhà, gặp bạn bè." Câu rốt cuộc ý gì nhỉ?
Thẩm Luyến thích thể nào chứ? thật sự ấn tượng gì về việc tiếp xúc với lúc nhỏ cả. Chắc chắn hồ đồ .
thích mất thì làm ?
Mặc kệ ! Chẳng phận thế nào mà còn mang nợ ngập đầu, rắc rối đầy mà còn trêu tiên nhân trời, lượng sức. Về nhà ngủ thôi!
24
"Alo, ai đấy?" mơ màng bắt máy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Lương Niệm, bao giờ mày mới trả tiền hả? trả nữa chúng tao đến đập nát nhà mày đấy nhé." Cơn ngái ngủ trong lập tức tan biến. chủ nợ đòi tiền.
vội vàng xòa: "Đại ca, đại ca, dạo em đang gom tiền sẽ trả ngay, cho em khất thêm vài ngày nữa."
"Vài ngày bao lâu?"
"Mười ngày, mười ngày ạ?" bịt chặt điện thoại, khép nép hỏi đầu dây bên . khẩy một cái, lạnh lùng bảo: "Mười ngày mà đưa chúng tao đến đấy!" xong cúp máy cái rụp. vứt điện thoại xuống giường, trở thở dài thườn thượt.
"Bố ơi bố, ngay cả khi bố mất cũng chẳng để con yên, mệt c.h.ế.t con ." Lúc đầu óc chỉ tiền, trân trân lên trần nhà, thật ước gì trần nhà sập xuống rơi cả đống tiền đè bẹp cho .
Nghĩ những năm qua, cũng thật đen đủi. Đang yên đang lành cô cả nhà giàu chẳng làm nữa, chỉ vì một phút tham lam bố mà gài bẫy, thiệt hại nặng nề.
Ông suy nghĩ cực đoan, cận nhất hãm hại dẫn đến phá sản nợ nần tự sát, để cả đống rắc rối cho .
bực bội đạp chân gào lên với trần nhà: "Ông trời ơi, ông giáng đao xuống đ.â.m c.h.ế.t cho ."
định dậy vệ sinh cá nhân thì bụng bỗng nhói đau dữ dội. nghiến răng hít một lạnh: " họa vô đơn chí, ho một cái gặp 'bà dì' ghé thăm."
ôm cái bụng đau quặn thắt loạng choạng bước nhà vệ sinh. Thật đen đủi hết chỗ , ngay lúc đang cần kiếm tiền nhất thì cái "bà dì" đến khiến nào cũng đau đến mức lết nổi khỏi giường! uống nước nóng, uống t.h.u.ố.c giảm đau bẹp giường.
Khi tỉnh dậy, cứ ngỡ sẽ khá hơn, ai ngờ bụng đau như kim châm khiến chịu nổi. Mồ hôi lạnh vã như tắm, nhíu chặt mày dám cử động. lúc , cái điện thoại c.h.ế.t tiệt reo lên.
bực bội bắt máy: "Đừng gọi nữa, bảo mười ngày mà."
" ." Giọng Thẩm Luyến vang lên đều đều.
cố nén cơn đau, thở hổn hển hỏi: "Tổng giám đốc Thẩm, việc gì ạ?"
Đầu dây bên như lắp máy radar, cảnh giác hỏi ngay: "Lương Niệm, em làm thế? khỏe ?"
Cơn đau thắt từng đợt, hận thể cuộn tròn như con tôm, giọng yếu ớt : " đau bụng, nên hôm nay nếu việc gì cũng ."
" ." nhanh chóng cúp máy.
giường rên rỉ, trong căn nhà trọ tồi tàn trống rỗng hỏi han, bỗng thấy uất ức thế nhỉ?
Nhớ đến nhẫn tâm , cùng đàn ông khác hãm hại bố ôm tiền bỏ chạy. Con nhà ai chẳng báu vật trong lòng ? Ồ, thì , yêu gã nhân tình bà hơn. Nước mắt cứ thế trào thôi, lau nước mắt, cơn đau bụng khiến đầu óc choáng váng, gần như ngất .
Cánh cửa bỗng nhiên đẩy mạnh . ngơ ngác cửa, bóng dáng cao lớn Thẩm Luyến tiến , che khuất ánh nắng mặt trời rọi .
qua làn nước mắt nhạt nhòa. hề khoa trương chút nào, khoảnh khắc như thể vị thần giáng thế. Gương mặt vốn luôn bình tĩnh tự chủ lộ rõ vẻ lo lắng hiếm thấy.
quỳ bên giường dịu dàng hỏi: "Lương Niệm, em ?"
bao nhiêu năm chẳng ai quan tâm hỏi han xem .
bỗng chốc cầm lòng, bảo: " , bụng đau c.h.ế.t mất."
dứt lời, Thẩm Luyến bế bổng lên: " đưa em bệnh viện."
25
Gợi ý siêu phẩm: Ép Cô Vào Góc Tường: Gia Chủ Lạnh Lùng Cưới Vợ Nhỏ Về Sủng Lên Trời, Ai Ngờ Chỉ Là Một Quân Cờ Thế Thân! - Từ Vãn Ninh _ Lục Nghiên Bắc đang nhiều độc giả săn đón.
Trong bệnh viện, truyền dịch ăn cơm do Thẩm Luyến mang tới. Món canh ngon thật đấy, ngon hơn hẳn món mì tự nấu.
Thẩm Luyến một bên dịu dàng hỏi : " đỡ hơn , còn đau ?" Giọng quan tâm bao nhiêu năm mới , chẳng hiểu sống mũi cay cay, nước mắt trào .
khịt mũi hỏi: "Tổng giám đốc Thẩm, đối xử với như ?"
Thẩm Luyến mỉm xoa đầu : "Bởi vì em bạn gái mà."
" thuê, giả thôi."
" thích em, Lương Niệm." Thẩm Luyến thẳng mắt , thẳng thắn bộc bạch.
sững sờ tại chỗ, một hồi lâu mới đ.ấ.m vai bảo: "Tổng giám đốc Thẩm, đừng đùa nữa. ... ưm... Thẩm... Luyến."
Thẩm Luyến chẳng đợi hết câu mạnh mẽ đặt nụ hôn lên môi . Mùi hương thanh nhẹ quẩn quanh nơi đầu mũi, thở nóng bỏng từ môi cuồng nhiệt ùa tới len lỏi từng tế bào trong .
hôn đến choáng váng cả đầu óc, nhất thời quên mất việc phản kháng. Mãi đến khi Thẩm Luyến buông , mới dần định thần , ngơ ngác .
Thẩm Luyến nâng mặt lên, thở gấp gáp, nhắc lời : "Lương Niệm, mà thích suốt bao nhiêu năm qua chính em. Em , nên rụt rè nữa, nên trực tiếp bày tỏ lòng . Lương Niệm, em nguyện ý làm bạn gái ?"
Thẩm Luyến vô cùng chân thành, ánh mắt đầy khao khát khiến tim khẽ nhói đau.
Trong phút chốc, suýt chút nữa gật đầu đồng ý. Trái tim dù sắt đá đến thì một dịu dàng như Thẩm Luyến cũng mềm lòng. thừa nhận chút thích .
cách thực tế quá lớn chính vực thẳm ngăn cách giữa và , điều đó buộc giữ sự tỉnh táo.
im lặng giây lát, khẽ nhếch môi khổ, tìm cách lảng tránh: "Tổng giám đốc Thẩm, để suy nghĩ ."
Thẩm Luyến tưởng hy vọng, xúc động bảo: ", ép em, em cứ suy nghĩ kỹ về cảm giác dành cho ."
gật đầu, định câu đùa gì đó để xóa tan bầu khí ngượng ngùng chẳng thể thốt nên lời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.