Bà Nội Đại Tài
Chương 1
Con trai :
“ bảy mươi hai tuổi mà còn ăn mặc hoa hòe hoa sói, làm trò, làm con mất mặt. “
Nó cầu xin an phận một chút, buông tha cho gia đình .
chỉ hỏi một câu:
“ làm một con hiếu thảo, một vợ , một hiền suốt đời, giờ đây, thể sống cho chính một ?“
Cuộc đời bảy mươi hai tuổi một chiếc rương gỗ long não chia thành hai đoạn.
Một đoạn giáo viên về hưu Lâm Mộ Hoa, chợ, trồng hoa, chờ cháu gái về nhà.
Đoạn còn , giấu gầm giường, khóa kín hoài bão cả tuổi thanh xuân .
“Bà ơi! Cho cháu cốc nước, cháu gái bà sắp tài liệu nhấn chìm …”
Tô Thiến như một cơn gió ùa , ngã vật ghế sofa.
Quần jean rách, áo hoodie in khẩu hiệu tiếng , tóc nâu hạt dẻthời trang đến mức khiến mắt già như theo kịp.
Nó uống nước ừng ực, đột ngột giơ máy ảnh chĩa : “Đừng cử động!”
vài tiếng tách tách, nó màn hình tấm tắc khen ngợi:
“Tuyệt vời! Bà nội, khí chất bà, còn mạnh hơn cả mẫu bên cháu nữa. Bộ đồ bà mua ở ? một cảm giác… thời thượng kiểu tĩnh lặng.”
Tâm khẽ rung động.
Cái con bé , quả cách diễn tả.
“ đồ cũ bà tự sửa, đáng tiền.”
nó hào hứng, bám riết hỏi còn tác phẩm nào khác .
nó làm cho hết cách, ánh mắt tự chủ mà lướt về phía gầm giường phòng ngủ.
“Bà nội bí mật nha!” Nó như một chú mèo nhanh nhẹn, lao ngay phòng ngủ.
ngăn thì muộn .
Vài động tác nó lôi chiếc rương gỗ long não nặng trịch ngoài.
Chiếc rương treo chiếc khóa đồng rỉ sét, khóa chặt giấc mơ năm mươi năm .
“Chìa khóa ạ? Bà nội bụng, cho cháu xem với…”
thở dài, lấy chiếc chìa khóa buộc bằng sợi chỉ đỏ.
Khoảnh khắc ổ khóa “cách” một tiếng bật mở, thời gian dường như ngược nửa thế kỷ.
Trong rương xếp gọn gàng vài bộ quần áo.
Phía cùng cuốn “Sổ Tay Cảm Hứng” bọc bằng giấy báo cũ.
Tô Thiến nhặt chiếc sườn xám cải tiến màu xám ngọc trai lên .
Chất liệu bình thường, kiểu dáng cực kỳ , dùng chỉ lụa cùng màu thêu hoa văn mây ở phần cổ chéo, đường kim mũi chỉ đều đặn và tinh xảo.
“Ôi trời ơi…” Giọng nó đổi, “Bà nội, cái … bà làm ạ?”
Nó lật cuốn Sổ Tay Cảm Hứng , bên trong dán đầy các hình minh họa thời trang, ảnh chụp màn ảnh ngôi cắt từ báo cũ, và cả bản vẽ thiết kế bằng tay .
Mỗi trang đều ẩn chứa bộ niềm khát khao cô gái tên Lâm Mộ Hoa đối với một cuộc đời khác.
Khi nó lật đến tấm ảnh đen trắng ngả vàng, thở bỗng trở nên dồn dập.
Trong ảnh lúc mười tám, mười chín tuổi, mặc chiếc váy liền dài đến đầu gối do chính tay may, gốc cây hòe già trường, rạng rỡ.
Đừng bỏ lỡ: Thư Ký Thương Ném Đơn Ly Hôn, Hoắc Tổng Mất Kiểm Soát, truyện cực cập nhật chương mới.
Nó tấm ảnh, giờ đây với mái tóc bạc, mắt nó đỏ hoe ngay lập tức.
“Bà nội…” Nó ôm chặt lấy , “Thì bà ngầu đến !”
Khoảnh khắc đó, lớp vỏ bọc kiên cố suốt mấy chục năm , câu “ngầu” như sắp nó gõ một vết nứt.
Cuối tuần, khu dân cư tổ chức buổi biểu diễn văn nghệ, trưởng ban dặn “ăn mặc tươi tắn một chút”.
Con trai , Kiến Quốc, đặc biệt mua cho một chiếc áo cardigan len màu đỏ gạch, chuẩn “áo già”.
chiếc áo đó, trong lòng thấy khó chịu một cách vô cớ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sáng hôm , như ma xui quỷ khiến, tìm mảnh rèm cửa cũnền trắng gạo, in họa tiết trúc chìm thoang thoảng.
Đo cơ thể, cắt, may… động tác tuy vụng về cơ bắp vẫn nhớ.
làm một chiếc áo khoác ngoài dáng rộng, thiết kế cổ áo đối xứng, dùng cúc thắt nút bằng chính vải đó, cùng với một chiếc cúc gỗ tròn ấm áp.
Tô Thiến đẩy cửa bước thì sững .
“Bà nội… cái từ cái rèm cửa cũ biến thành ạ? Cái cảm giác thiết kế ! Còn hơn cả tạp chí!”
Trong gương, mặc chiếc áo trắng gạo, trông thật sự tươi tắn và tinh thần.
Nó giống với hơn nhiều so với chiếc áo cardigan đỏ gạch .
Trung tâm hoạt động cộng đồng vô cùng náo nhiệt.
Khi và Tô Thiến bước , tiếng ồn ào đột nhiên nhỏ hẳn .
Vô ánh mắt đổ dồn , mang theo sự dò xét và khó hiểu.
Lão Triệu mặc bộ đồ kiểu Trung Sơn mới tinh, ánh mắt dừng quần áo hai giây, lông mày khẽ nhíu .
Suốt buổi biểu diễn đều thất thần.
Chiếc áo khoác rõ ràng thoải mái, lúc mang theo những mũi gai nhỏ.
, phá vỡ một loại “quy tắc” nào đó.
Buổi diễn kết thúc, Lão Triệu bước đến bên : “Đồng chí Mộ Hoa, hôm nay chiếc áo khá mới lạ. Ở tuổi chúng thì nên định một chút vẫn hơn.”
hít sâu một : “Lão Triệu, mặc đồ quan trọng bản thấy thoải mái. Lớn tuổi , chẳng lẽ ngay cả quyền mặc đồ thích cũng ?”
Ông khựng , hừ một tiếng lưng bỏ .
Buổi tối, Tô Thiến ôm máy tính xách tay xông : “Bà nội !”
màn hình ảnh mặc chiếc áo khoác đó, kèm dòng chú thích:
“Cuộc Đời ‘Thiết kế riêng’ Bà 72 tuổi: Nét tao nhã thắp sáng từ chiếc rèm cửa và giấc mơ cũ.”
“Chỉ vài tiếng đồng hồ nhiều thích! Họ bảo bà ngầu hết sức! Bảo bà thần tượng họ!”
những lời khen ngợi cuộn tròn màn hình, trong lòng lẫn lộn cảm xúc.
Miệng lưỡi làng xóm mới xôn xao, thì cơn bão mạng bắt đầu hình thành.
Những ngày tiếp theo, cuộc sống đổi.
Tô Thiến hầu như ‘cắm rễ’ sofa, ôm điện thoại máy tính liên tục làm mới:
“Bà nội, chúng lên hot search ! blogger thời trang chia sẻ! nhãn hàng tới hỏi thăm!”
Chiếc Nokia cũ kỹ Tô Thiến cưỡng ép cho về hưu và bằng điện thoại thông minh, vì nó liên tục nhận yêu cầu phỏng vấn.
Bình luận tăng lên như tuyết lăn.
những lời khen ngợi nhiệt thành, cũng những lời chỉ trích sắc bén:
“Già còn cố tình gây chú ý”
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Chắc chắn đội ngũ PR tạo scandal”
“Con trai con gái cô quản ”
thấy những bình luận liên quan đến con trai, tay khẽ run lên.
“Bà nội đừng để ý đến mấy kẻ công kích!” Tô Thiến giật lấy điện thoại, “ , nhãn hàng mời bà tham gia sự kiện, tạp chí phỏng vấn độc quyền… Bà sắp nổi tiếng !”
Nổi tiếng? chỉ thấy nóng bỏng tay.
thứ quá nhanh và quá thực.
Điện thoại thông minh reo lên.
Màn hình hiển thị tên “Kiến Quốc”.
“.” Giọng nó mang sự bình tĩnh cố gượng, “Con … dạo hoạt động mạng khá tích cực?”
“Chắc do con bé Thiến Thiến làm ? Nó làm trò, cũng làm theo? bên ngoài gì ? Đồng nghiệp ở cơ quan con còn chạy đến hỏi! Bảo làm thế trông làm !”
“Kiến Quốc, con nghĩ như …”
“ như thế nào?” Nó cắt ngang lời , “ lớn tuổi , ở nhà an an hơn ? mạng thị phi nhiều lắm, con , mau bảo Thiến Thiến xóa tài khoản .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.