Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ba Năm Làm Vợ, Một Đời Làm Người Thắng

Chương 8

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

14

khi Phương Khải nước ngoài, đầy nửa năm bắt đầu dùng đủ cách chuyển tài sản cho Phương Càn.

Lúc đó Phương Càn còn tưởng chuyển để lo chi phí cho chồng, nên để ý lắm.

Đến khi tiền càng ngày càng nhiều, mới nhận gì đó .

đưa thì em cứ nhận . con cái còn nhiều chỗ cần dùng tiền. tiền vẫn hơn .”

bảo Phương Càn nhận hết.

Nếu xem ruột và em trai nhà, sẽ để nếm thử cảm giác chính nhà phản bội.

khi ly hôn với Phương Khải, Phương Càn chính thức dọn đến sống cùng .

Bọn trẻ vốn với , đổi sang gọi bố dễ.

“Gọi chú thôi, chú mới bố.”

Mỗi tháng Phương Khải đều đến thăm con.

thấy hai đứa trẻ ôm Phương Càn gọi bố, mắt đỏ lên vì tức.

, chú chú giao đồ ăn.”

em gái, chú chú chuyển phát nhanh.”

Hai đứa trẻ vây quanh Phương Khải tranh luận.

【Nữ phụ xa quá, thể dạy trẻ con như ?】

【Nam chính mỗi tháng cho nhiều tiền như thế, mà ngay cả một tiếng bố cũng .】

thấy hai đứa trẻ chẳng đứa nào giống nam chính ?】

“Lý Thục Quyên, mỗi tháng cho cô một trăm nghìn nuôi con, cô dạy con như ?”

Phương Khải đuổi đến mặt , tức giận .

cả, . Bây giờ vật giá đắt đỏ, một trăm nghìn làm gì?”

“Hơn nữa em và cũng ăn cơm. Phụng dưỡng già nghĩa vụ , tiền chỉ tiêu cho con.”

Phương Khải tức đến mức đóng sầm cửa rời .

một tuần , tìm .

“Thục Quyên, bây giờ và Tiểu Thần đều thể con nữa.”

“Dù em nuôi hai đứa cũng mệt, để Viên Viên cho bọn nuôi, ?”

“Tiểu Thần lương thiện, nhất định sẽ đối xử với con bé. Đến lúc đó em chuyên tâm chăm sóc Phương Chính thôi, cũng nhẹ nhõm hơn.”

“Em yên tâm, tiền cấp dưỡng sẽ thiếu. Mỗi tháng một trăm nghìn vẫn chuyển cho em như cũ!”

Thật cũng ý kiến gì, dù Phương Viên cũng con ruột .

mà…

“Con gì?”

chồng chúng từ lúc nào, sắc mặt lạnh đến đáng sợ.

15

Thấy chồng, Phương Khải lên.

, khuyên Thục Quyên giúp con . Bảo cô đưa Viên Viên cho con và Tiểu Thần nuôi.”

“Bây giờ bọn con con, hai ngày nào cũng chẳng việc gì làm, trong nhà lạnh lẽo vắng vẻ.”

tự một , phát hiện chồng bếp.

Choang!

chồng cầm thẳng cái chảo chống dính đập lưng Phương Khải, tiếng vang cả trời.

“Đồ hổ, cướp con mà cướp đến đầu mày .”

“Hôm nay tao xem ai dám cướp Viên Viên tao .”

“Mày và con tiểu tam rảnh quá thì nuôi chó. Nhà lạnh lẽo thì đốt pháo. Liên quan gì đến chúng tao? việc gì thì đừng đến đây cướp con khác.”

Phương Khải đánh đến choáng váng, nửa ngày vẫn phản ứng .

Khi đẩy khỏi cửa, mắt vẫn còn mơ màng.

, cũng thật , tay nặng như , lỡ đánh hỏng thì ?”

đóng cửa , dỗ chồng.

“Hỏng thì thôi. cần chúng .”

“Bây giờ tao con trai, con gái, cháu trai, thiếu gì nó?”

chồng khinh thường .

Phương Càn , hồi trẻ chồng cũng từng sinh một đứa con gái, ông nội trọng nam khinh nữ đem cho khác.

bà từng tự tìm nhiều đều tìm .

Chẳng trách bây giờ bà thích đứa con gái như .

Vì con bé, ngay cả con trai bà cũng thể cần.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...