Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ánh Trăng Không Soi Đường Về

Chương 12

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Cô rời mới mấy tháng, bên cạnh đàn ông khác ?

đàn ông tên A Lãng đó ai? Họ tiến triển tới mức nào ?

Sự ghen tuông giống như con rắn độc gặm nhấm trái tim , khiến đau đớn sống.

thể kìm chế nữa, hung hăng đẩy toang cửa sạp hàng, mang theo đầy gió bụi và sự hung bạo xông .

"Tô Mạn!"

Tiếng trong phòng đột ngột tắt lịm.

Tô Mạn ngỡ ngàng ngẩng đầu, trong khoảnh khắc tới, ý trong đáy mắt ngay lập tức đông cứng , hóa thành sự lạnh lùng và chán ghét vô hạn.

A Lãng phản ứng cực nhanh, lập tức chắn Tô Mạn, cảnh giác chằm chằm Lục Tranh, tay đặt chỗ phồng lên ở thắt lưng đó s.ú.n.g hoặc dao.

"Mày thằng nào? Dám đến địa bàn chị Mạn gây sự ?"

" đàn ông !"

Mắt Lục Tranh đỏ ngầu, chằm chằm Tô Mạn: "Theo về!"

" nhận nhầm ."

Tô Mạn đẩy A Lãng , thong dong dậy, lạnh lùng đàn ông phong trần mệt mỏi, gương mặt tiều tụy mắt .

"Thủ trưởng Lục, đây Thụy Lệ, đại diện quân khu ." Khóe miệng cô nhếch lên một nụ giễu cợt, "Hơn nữa, đàn ông c.h.ế.t , tro cốt cũng rải sạch . cô hồn dã quỷ từ ngôi mộ nào bò lên thế?"

"Em!"

Lục Tranh nghẹn lời, tiến lên một bước nắm lấy tay cô, A Lãng bóp chặt cổ tay.

Sức tay A Lãng cực lớn, kết quả việc làm việc nặng nhọc quanh năm: "Vị khách phương Bắc , chị Mạn quen , mời cút ngoài. Còn , đừng trách khách khí."

Lục Tranh hai vai kề vai, chỉ cảm thấy gai mắt cực kỳ.

hít sâu một , nén sự chua xót đang dâng trào trong lòng: "Tô Mạn, em hận . Lúc , nên lợi dụng em, nên vì Thẩm Uyển mà làm tổn thương em. Giờ , hối hận ..."

"Hối hận?"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tô Mạn giống như thấy một câu chuyện thiên hạ nào đó.

cho , thứ tình thâm đến muộn còn rẻ rách hơn cả cỏ dại!”

“Hiện tại sống , tiền để kiếm, rượu để uống, để thương. Nếu điều thì cút về tổ ấm dịu dàng , đừng ở đây làm buồn nôn!”

xong, cô nắm lấy cánh tay đàn ông vạm vỡ tên A Lãng, mật tựa vai , Lục Tranh đầy khiêu khích: “A Lãng, tiễn khách! Nếu thì thả chó!”

A Lãng nhe răng, lộ hàm răng trắng bóng, ánh mắt hung dữ: “Rõ , chị Mạn. Vị -chồng-cũ , mời cho?”

Tô Mạn ngờ rằng, một vị thủ trưởng lớn Đảng giáo d.ụ.c nhiều năm như Lục Tranh thực sự phát điên .

xin nghỉ phép dài hạn ở đơn vị, cởi bỏ bộ quân phục tượng trưng cho vinh quang, bằng chiếc áo đối khâm dân vùng biên, thuê một căn nhà nát ngay sát vách nhà sàn Tô Mạn để ở .

Suốt nửa tháng trời, đủ loại “hàng hiếm” thời đó cứ như nước chảy đưa sân nhà Tô Mạn.

Nào đài cassette hai cửa băng hiệu Sharp nhập khẩu , thậm chí còn cả một chiếc ti vi màu vốn hiếm thấy ở thành phố Thụy Lệ... Những thứ ở thành phố lớn đều phiếu mới mua , chẳng kiếm , chất đống cửa nhà Tô Mạn như đống rác.

Tô Mạn chẳng thèm liếc một cái, trực tiếp gọi A Lãng đến: “Bưng hết , đem tặng cho mấy già neo đơn trong trại, hoặc mang đổi rượu mà uống.”

Lục Tranh vẫn cam lòng.

Tô Mạn phương Bắc, ăn quen đồ sống, lạnh, chua cay ở đây. Mỗi ngày khi trời sáng, dậy nhóm lửa, dùng gạo kê phương Bắc mang theo để nấu cháo, đó món mà đây khi còn ở đoàn văn công, mỗi bệnh Tô Mạn đều thèm nhất.

Sáng sớm hôm nay, sương mù vẫn tan. Tô Mạn đẩy cánh cửa tre thấy Lục Tranh bưng một chiếc ca tráng men ở cửa.

Gương mặt từng uy nghiêm lạnh lùng giờ đây râu ria lởm chởm, đầy tia máu, trán vẫn còn vết thương do Tô Mạn dùng đá ném vỡ, dán một miếng băng dính bẩn thỉu.

“Tô Mạn, đây cháo kê em . nhờ mang gạo mới từ quê lên, nấu suốt hai tiếng đồng hồ, cả nhựa cháo ...”

thích ăn nữa.”

Tô Mạn lạnh lùng ngắt lời , nhấc chân định bước qua ngưỡng cửa.

“Tô Mạn!”

Lục Tranh nắm lấy tay áo cô, giọng khàn đặc như cát: “Đừng . Em thể đ.á.n.h , mắng , thậm chí cầm d.a.o đ.â.m , đừng xem như thấy , ?”

ăn ?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...