Ánh Trăng Duy Cảng
Chương 5
Đợi đủ ba ngày, vẫn đợi phản hồi Chu Tĩnh An.
Từ những bạn chung, loáng thoáng một vài tin đồn.
Chu Tĩnh An dạo tâm trạng , sắc mặt luôn khó coi.
Riêng tư, đoán do vài dự án phụ trách tiến triển thuận lợi.
đoán vì dư luận tiêu cực gần đây ảnh hưởng đến giá cổ phiếu công ty.
Tóm , mỗi một ý.
Cho đến vài ngày , một cách khác từ một đối tác quan hệ khá với .
Trong một buổi tiệc rượu riêng tư vài ngày , Chu Tĩnh An uống say khướt, vô duyên vô cớ nổi giận, ngay tại chỗ chất vấn: “Cô dựa cái gì mà tức giận? Dựa cái gì mà bình thản như thế, dựa cái gì mà ly hôn với ?”
tại hiện trường ngơ ngác hiểu gì.
đến cuối cùng mới hiểu, hóa “cô ” trong miệng Chu Tĩnh An đang ám chỉ .
Mà như thế, hóa vì tình mà khổ.
Đối tác chặc lưỡi khen lạ, thì chỉ coi như chuyện phiếm, trừ cho qua.
Chuyện vô dụng nhất đời chính bù đắp khi chuyện .
khi bàn giao dự án chính phủ xong, lên đường sang Pháp công tác.
Nhà thiết kế thiên tài mới nổi Pháp - Trần Chi Châu Hoa, chúng còn từng bạn học cũ.
Chuyến công tác , ngoài việc tham gia hiệp hội giao lưu ngành nghề, còn một nhiệm vụ quan trọng.
Lôi kéo nhân tài.
Nhiệm vụ tuy nặng nề, may các điều kiện và mức lương đưa đủ hậu hĩnh, hứa hẹn để làm giám đốc thiết kế bộ phận trang sức công ty.
Cuối cùng, Trần Chi Châu cùng bước lên chuyến bay trở về Hồng Kông.
Máy bay hạ cánh, Trần Chi Châu thuận tay đỡ lấy vali .
“ trở về chuyện 10 năm , đổi lớn quá.”
Bạn thể thích: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Chúng sánh vai ngoài.
khỏi sân bay, liền thấy ngay Chu Tĩnh An đang trong đám đông.
vóc dáng cao lớn, mặc chiếc áo khoác đen, hình thẳng tắp, khó để chú ý.
Đối diện với ánh mắt , ánh mắt Chu Tĩnh An lạnh như băng.
“ n Nghi.” Chu Tĩnh An bước tới, chắn giữa và Trần Chi Châu, “ đến đón em.”
“ phiền Chu tổng nhọc lòng.” dùng giọng điệu mất kiên nhẫn lên tiếng.
“Lát nữa công ty sẽ đến đón.”
Chu Tĩnh An giống như thấy lời từ chối , ánh mắt dán chặt Trần Chi Châu, mang theo sự địch ý rõ rệt.
“Vị ?”
Ánh mắt Trần Chi Châu quét qua quét giữa và Chu Tĩnh An, cuối cùng dừng Chu Tĩnh An.
“ nhà thiết kế mới cô Hứa thuê.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sắc mặt Chu Tĩnh An càng trầm xuống vài phần.
“ quan hệ công việc, thì thích hợp để cùng riêng.”
Trần Chi Châu khẽ một tiếng, về phía , lời nào.
Xe tài xế vặn dừng bên cạnh, gửi tin nhắn cho .
ý định lãng phí thời gian Chu Tĩnh An.
định rủ Trần Chi Châu rời , Chu Tĩnh An bỗng nắm lấy tay .
Gợi ý siêu phẩm: Bị Cướp Không Gian, Tôi Dựa Vào Cổ Vật Gả Cho Quân Quan đang nhiều độc giả săn đón.
“ n Nghi, em cố ý ? Đòi ly hôn với , chính vì ?”
Tâm trạng càng lúc càng phiền muộn.
“Chu Tĩnh An, đủ đấy.”
dùng sức hất tay thoát . khỏi bực bội.
“Chu Tĩnh An, tưởng ai cũng giống , trong thời gian hôn nhân còn nuôi nhân tình bên ngoài ?
Giữa và Trần Chi Châu trong sạch rõ ràng, cần gì đến lượt ở đây bình phẩm?”
Chu Tĩnh An lạnh một tiếng, giọng trầm xuống, mang theo một tia khàn đặc khó nhận .
“ n Nghi, nếu chỉ bạn bình thường, em cần ly hôn với ?
Nếu giữa hai trong sạch, sẽ xách vali em cùng em bước từ sân bay ?”
“Chúng sắp ly hôn , ở bên ai bất kỳ quan hệ gì với hết.” lạnh lùng đáp .
“ đồng ý.” Chu Tĩnh An gần như hét lên, thu hút thêm nhiều sự chú ý xung quanh.
khi nhận thấy ánh đèn flash xung quanh, cuối cùng cũng nhận sự thất thố , buông tay .
hít một thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, vòng qua Chu Tĩnh An, cùng Trần Chi Châu lên xe tài xế.
Tình cảm dành cho Chu Tĩnh An từng mảng màu đậm nét nhất trong cuộc đời .
nhận muộn màng, mới thấy đó một cú lừa khổng lồ.
Vì thế, những cảm xúc vì Chu Tĩnh An mà dấy lên trong tim những yêu thương, kỳ vọng, tuyệt vọng trở thành nỗi đau hữu hình.
thâm tình, yêu mà .
đau khổ, lún sâu đó.
Vạn đấu tranh, cuối cùng cũng bước ngoài.
Hai năm qua một quá trình cai nghiện dài đằng đẵng.
nhất định, nhất định sẽ bao giờ đầu nữa.
Tuần mới bắt đầu.
Chiều, khi xem báo cáo tài chính một lát, rời khỏi văn phòng.
thấy một vị khách mời mà đến ở cửa.
Chu Tĩnh An.
cách đó vài bước chân, thấy thì chút kinh ngạc xen lẫn vui mừng.
“ n Nghi, bảo thư ký đặt vé máy bay Bali tuần , chúng cùng nhé.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.