Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Anh Thuộc Về Quốc Gia, Cũng Thuộc Về Em

Chương 7

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

20

Trần Hoài khẽ nhướng mày. Ánh đèn màu cam nhạt từ trần hắt xuống, đổ một bóng râm lên hàng lông mày cương nghị .

Yết hầu khẽ trượt lên trượt xuống một cách đầy gian nan. Chúng bốn mắt , bầu khí xung quanh bỗng chốc trở nên đặc quánh và nóng bỏng, tưởng như cả dòng điện cùng những tia lửa tình tứ đang chạy dọc qua da thịt.

Trần Hoài bỗng nhiên nhếch nhẹ khóe môi. Gương mặt vốn dĩ luôn nghiêm túc, chính trực khi nở một nụ tà mị mang một vẻ quyến rũ và mê hoặc đến thấu xương.

“Vẫn chịu buông ?”

cũng bật theo , khẽ nhón gót chân, ghé sát mặt gần mặt :

“Trần Hoài, cái thẻ sĩ quan cố tình để ?”

, tinh nghịch c.ắ.n nhẹ cằm một cái.

Trần Hoài lập tức áp sát tới, dồn c.h.ặ.t cứng bức tường phía . Nụ hôn nồng nhiệt mang theo thở nóng bỏng ập xuống như vũ bão, bao trùm lấy bộ các giác quan .

“Hạ Tình, cho em cơ hội để chạy trốn đấy nhé.”

Bàn tay to bản Trần Hoài dứt khoát vươn , kéo phăng sợi dây thắt lưng áo choàng tắm .

(Và đây ba ngàn từ tác giả quy định kiểm duyệt tuyệt đối cho phép).

Trời đất đảo điên, suốt ba ngày trời hai đứa từng một kéo rèm cửa sổ .

Đến ngày thứ tư, mới sực tỉnh táo , trưng bộ mặt ấm ức vì nhận mắc bẫy:

cho nhé, hóa nghỉ phép cơ ? Thế đó lúc rời , còn bảo về đơn vị về hả?”

Trần Hoài bật lớn, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy eo khéo léo lảng sang chuyện khác:

nghỉ phép tận bảy ngày liền. Ngày mai chúng về bái phỏng bố em nhé?”

Bố ở nhà gì về vụ bắt cóc kinh hoàng qua, hai bác vô cùng nhiệt tình và xởi lởi đón tiếp Trần Hoài. Trong bữa ăn, hào hứng buôn chuyện với về vụ cô nàng đại tiểu thư Lâm Hàm San bắt cóc. Bà kể nào máy bay trực thăng cũng điều động, kinh động đến bao nhiêu phóng viên báo đài, làm xôn xao cả dư luận lên.

một cảnh sát vùng lập công lớn đấy, thật nguy hiểm quá mất. Cơ mà cũng may nhà nhiều tiền như thế.”

, Trần ơi, hai đứa cũng tìm hiểu và yêu đương hơn một năm trời , tuổi tác cũng chín muồi cả . xem lúc nào sắp xếp thời gian tiện lợi, để hai bên gia đình chúng gặp mặt một bữa nhỉ?”

hoảng hốt ngẩng phắt đầu lên định lên tiếng ngăn , gầm bàn, Trần Hoài khéo léo nắm lấy bàn tay , siết nhẹ đầy trấn an:

ạ, thưa dì.”

chỉ gượng gạo, lý nhí bảo:

“Thôi mà , chuyện hình như nhanh quá ạ?”

“Nhanh cái gì mà nhanh! Chẳng lẽ con còn yêu đương dông dài mười năm tám năm nữa mới chịu cưới hả? Con năm nay 28 tuổi chứ 18 tuổi nữa !”

bắt đầu bài ca cằn nhằn muôn thuở, chỉ bất lực ngậm miệng, sang Trần Hoài đang mỉm đầy đắc ý.

21

cảm giác Trần Hoài "nắm thóp" . bao giờ một cô gái thực sự mạnh mẽ, những trống hụt hẫng mỗi khi hai đứa xa luôn lấp đầy bằng sự nồng nhiệt mỗi gặp . Đôi khi cũng làm làm mẩy, dở chút tính khí tiểu thư, tuyệt đối bao giờ dám hé răng nhắc đến hai từ "chia tay" nữa. nội tâm Trần Hoài nhạy cảm, luôn tự trách và cảm thấy với , chỉ sợ nếu lỡ lời, tưởng thật.

ngày sinh nhật , và Trần Hoài một nữa mất liên lạc suốt tám tiếng đồng hồ. lầm lũi trở về căn hộ, một thẫn thờ chiếc bánh kem trong phòng khách trống trải.

Ngay lúc đó, từ phía cửa bỗng vang lên tiếng lạch cạch chìa khóa xoay trong ổ. giật đầu , Trần Hoài đang ôm một hộp quà sừng sững ở cửa. reo lên một tiếng đầy kinh hỉ, lao vọt tới nhào lòng ôm c.h.ặ.t lấy .

ở đây? Chẳng đang tập huấn ở nơi khác ?”

“Đợt tập huấn kết thúc liền bắt tàu cao tốc chạy suốt đêm để về đây đấy. Hôm nay sinh nhật ai đó mà, về thì sợ nổi trận lôi đình mất.”

Trần Hoài khẽ nhéo mũi một cái. gạt phắt tay , hứ một tiếng rõ dài:

“Hừ, em thèm mà tức giận nhé! Em làm gì gan tranh giành với quốc gia cơ chứ.”

Trần Hoài với ánh mắt ngập tràn sự nuông chiều khẽ mỉm :

“Hạ Tình, thuộc về quốc gia, cũng thuộc về em.”

đóng cửa phòng , đặt hộp quà lên bàn:

“Đây món quà sinh nhật đầu tiên tặng em.”

“Vẫn còn món quà thứ hai nữa ?”

Trần Hoài khẽ gật đầu. thong thả, từ tốn cởi chiếc cà vạt màu xanh lục quân đội , tự tay băng kín hai mắt :

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-thuoc-ve-quoc-gia-cung-thuoc-ve-em/7.html.]

“Đây chính món quà thứ hai.”

kéo sát l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi , thở nóng hổi phả nhẹ lên vành tai nhạy cảm , thì thầm:

“Em 'dùng' thế nào cũng ...”

Mặt trong nháy mắt đỏ bừng lên như gấc chín. Cái đàn ông ... thật sự quá cách trêu ghẹo lòng mà!

22

Bố hai bên gặp mặt , đôi bên đều vô cùng ưng ý. bắt đầu bài ca giục cưới ngừng nghỉ ở bên tai.

Thế và Trần Hoài gặp thực tế tính mới chỉ đầu ngón tay, trong lòng vẫn cảm thấy chuyện diễn như quá nhanh.

Thấy còn do dự, Trần Hoài bắt đầu tung những chiêu bài dụ dỗ hết đến khác:

“Bình thường chỉ nghỉ phép ba mươi ngày thôi, nếu chúng đăng ký kết hôn thì sẽ nghỉ hẳn hai tháng đấy.”

“Đến lúc đó em còn thêm một khoản tiền thưởng vinh dự dành cho nhà quân nhân, cả khoản trợ cấp vì sống xa nữa.”

“Đơn vị còn phân phối cho một căn nhà nữa chứ. Chẳng em luôn cải thiện môi trường sống hiện tại ?”

Hơ hơ, chỉ thế thôi á? Nghĩ kiểu con gái dễ dàng mờ mắt vì ba cái thứ phúc lợi vật chất đó ?

Cho đến một ngày, một chiếc ghế xếp nhỏ trong doanh trại, trố mắt Trần Hoài dẫn theo một toán em binh lính chạy bộ ngang qua mặt. Ai nấy đều mặc chiếc quần dài rằn ri, nửa ... cởi trần.

Một múi, hai múi, ba múi, bốn múi... Trời đất ơi, cơ man nào những múi bụng săn chắc, sáu múi tám múi cuồn cuộn diễu hành ngay mắt.

ai? Đây ? Chẳng lẽ đây chính thiên đường trong truyền thuyết ?

Nếu dọn sống trong doanh trại, ngày nào cũng sẽ chiêm ngưỡng bức tranh phong cảnh tuyệt mỹ đầy bổ mắt ?

Đợi toán lính chạy bộ trở về, liền trưng bộ mặt vô cùng nghiêm túc, gật đầu lia lịa với Trần Hoài:

“Cái lời đề nghị lúc nãy , em cảm thấy thể cân nhắc .”

“Hơ hơ.” – Trần Hoài khẽ nâng cằm, lạnh một tiếng đầy gian xảo. “Cơ bụng... lắm ?”

Suýt xoa... “Cũng thường thôi, bằng .”

Trần Hoài mím c.h.ặ.t môi, cố hết sức để kìm nén khóe miệng đang cong lên vì đắc ý:

đổi ý , vội nữa . Em cứ từ từ mà cân nhắc cho thật kỹ .”

lườm một cái cháy mắt:

cần cân nhắc gì nữa hết, cứ quyết định thế ! mau báo cáo kết hôn nhé. cho , lỡ chuyến đò chuyến đấy!”

Trần Hoài khẽ bật thành tiếng. cúi áp sát , đặt lên môi một nụ hôn sâu đầy chiều chuộng:

“Tuân mệnh, thủ trưởng!”

- TOÀN VĂN HOÀN -

Phiên ngoại: Một bức di thư

Chú thích tác giả: nhiều binh lính khi thực hiện các cuộc diễn tập hoặc huấn luyện nguy hiểm đều yêu cầu sẵn một bức di thư. Nếu họ bình an trở về, bức thư đó sẽ tiêu hủy. Còn nếu chẳng may xảy bất trắc, bức di thư sẽ gửi đến tận tay nhận. Đây một thực tế thật, em trai ở trong quân ngũ cũng từng nhiều bức thư đặc biệt như thế. Xin gửi lời tri ân sâu sắc nhất đến những cống hiến thầm lặng các chiến sĩ quân đội.

Hạ Tình,

đắn đo và trăn trở lâu khi quyết định bức thư cho em.

Chúng mới chỉ gặp duy nhất một , ấn tượng em về lẽ vô cùng mờ nhạt. Nếu thực sự như thì mấy. Nhận bức thư , em thể tùy ý vứt nó sang một bên, hy vọng nó sẽ làm ảnh hưởng đến tâm trạng trong ngày em.

nếu em cũng giống như , vô tình để hình bóng đối phương gợn sóng trong lòng, thì đó chính lý do khiến đắn đo mãi mới dám đặt b.út những dòng .

Cả đời từng rung động bất kỳ ai, cho đến ngày gặp em.

đây, luôn nghĩ rằng cái gọi " gặp yêu" chẳng qua chỉ sự nhất thời nảy sinh lòng tham nhan sắc đối phương. kể từ khoảnh khắc thấy em, mới thực sự hiểu thế nào yêu từ cái đầu tiên.

Đó một trải nghiệm xa lạ đối với . Lồng n.g.ự.c loạn nhịp vì rung động, tràn ngập niềm vui sướng hân hoan xen lẫn nỗi mất mát mơ hồ. vui vì em lựa chọn chuyến tàu ngày hôm , và càng hạnh phúc hơn khi thể gặp em tại nơi đó.

Chặng đường đời phía em còn dài, chúng chỉ vô tình giao ở một trạm dừng ngắn ngủi. hy vọng em thể tìm thấy một hạnh phúc khác thuộc về riêng .

những lời , lẽ sẽ chút mạo .

Hạ Tình, cả đời luôn một kiên định theo chủ nghĩa duy vật. Thế đối với em, khát khao một kiếp .

Nếu thực sự kiếp , mong chỉ một đàn ông bình thường, để thể một nữa gặp em, và cùng em trải qua một tình yêu bình dị, dài lâu.

Trân trọng.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...