Anh Thuộc Về Quốc Gia, Cũng Thuộc Về Em
Chương 4
11
Trái tim đập loạn lên mất kiểm soát, ngượng ngùng giơ tay đẩy Trần Hoài một cái.
Trần Hoài thuận thế giữ c.h.ặ.t lấy tay đè lên n.g.ự.c , cúi đầu ghé sát , sống mũi cao thẳng suýt chút nữa chạm ch.óp mũi :
“Hôm qua ai suýt nữa dí sát đầu màn hình điện thoại, chẳng xem cơ bụng lắm ?”
cảm thấy mặt đỏ bừng như sắp nổ tung đến nơi, hận thể bịt ngay cái miệng Trần Hoài :
“ linh tinh, em... em thèm hồi nào chứ.”
Trần Hoài khẽ bật , l.ồ.ng n.g.ự.c rung lên nhẹ nhàng, tiếng trầm thấp dễ vang vọng như những gợn sóng lăn tăn trong căn phòng nhỏ hẹp:
“Xin mời lãnh đạo kiểm tra công tác”
ghì c.h.ặ.t t.a.y , kéo dần từ n.g.ự.c xuống , cho đến khi chạm vùng bụng bằng phẳng, săn chắc. Cảm nhận những múi cơ cứng cáp, rõ rệt ngay trong lòng bàn tay, cả lập tức tê rần .
Tình huống kích thích thì ai mà chịu đựng cho nổi hả các chị em ơi!
gần như say đắm đến mê , khuôn mặt tuấn tú phóng đại ngay mắt, liền dứt khoát vòng tay ôm lấy cổ . Chẳng rõ ai chủ động , ngay khoảnh khắc hai đôi môi chạm , đại não trống rỗng.
chỉ cảm thấy trong Trần Hoài như một ngọn núi lửa kìm nén từ lâu, chực chờ thiêu rụi thành tro bụi. Chỉ cần ôm thôi cũng đủ cảm nhận khát khao mãnh liệt đang run rẩy ẩn những khối cơ bắp rắn rỏi .
chuyện dần mất kiểm soát và tưởng như thể cứu vãn nữa. Thế nghĩ đến việc các bác kiểm duyệt đang cầm kính lúp soi xét , liền giật tỉnh táo ngay lập tức.
Trần Hoài gục đầu cổ thở dốc, giọng lộ rõ vẻ bứt rứt, ảo não:
“ xin nhé Hạ Tình, làm em sợ ?”
“... ạ.”
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm, truyện cực cập nhật chương mới.
Hai chúng cứ thế lặng yên ôm . tựa đầu cằm , đưa mắt quanh căn phòng đơn sơ, trống trải, trong lòng bỗng dâng lên một sự bốc đồng mãnh liệt.
Hai đứa mới quen đầy một tháng, đây mới gặp mặt thứ ba, mà cảm giác... hình như kết hôn luôn cũng tệ chút nào.
Nếu kết hôn , Trần Hoài sẽ đổi sang phòng suite khang trang hơn ?
Ôi , tỉnh táo cái đồ lụy tình đáng c.h.ế.t ơi!
12
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên phá tan bầu khí ám , luống cuống tay chân vội vàng bấm nút bắt máy.
“Tình ơi Tình, con đang làm cái trò trống gì ở đấy hả? Hạn cho con mười phút mặt mặt , bằng đ.á.n.h gãy chân con !”
đang nổi trận lôi đình ở đầu dây bên . Đầu óc còn đang mơ màng nên ngơ ngác mất một lúc mới phản ứng . Lúc nãy mải theo trai quá mà quên bẵng mất việc chào biểu dì một tiếng, chắc ở bên đó vẫn đang sốt ruột đợi về ăn cơm.
“Con lập tức về đây ngay cho , thấy hả?!”
Giọng oang oang xuyên qua loa điện thoại truyền thẳng ngoài. vô cùng hổ, ngượng ngùng liếc Trần Hoài. khẽ mỉm dịu dàng :
“Em cùng dì tới đây ? do thiếu chu đáo . thôi, để đưa em .”
Trần Hoài ân cần giúp sửa sang gấu váy cho phẳng phiu, tự nhiên nắm c.h.ặ.t lấy tay dắt .
Khi hai chúng làng Hoa Trúc, nhà biểu dì khai tiệc từ đời nào. Ngoài sân bày năm sáu chiếc bàn tròn lớn chật kín . Một đám các bà các cô trung niên đang quây quần một bàn, biểu dì thì đang sức khuyên can :
“Thôi mà chị, cái Tình nó chủ động như thế cũng chuyện chứ . Chẳng bình thường chị cứ lo sốt vó vì nó chỉ đ.â.m đầu sách vở, chẳng chịu tìm đối tượng gì?”
“ lành cái nỗi gì cơ chứ! Dì con Hàm San nó ? Mới gặp mặt mấy mà con bé nhà mặt dày chạy lót tót bám đuôi Trần doanh trưởng . Sự rụt rè, ý tứ con gái vứt ! đời cái kiểu mê trai tột độ như thế, mất mặt c.h.ế.t !”
Mấy phụ nữ cùng bàn cũng mồm năm miệng mười chen ngang câu chuyện:
“Ôi dào, cái cũng chẳng trách con Tình chị ơi. Tại chị thấy diện mạo Trần doanh trưởng đấy thôi, bảnh bao, phong độ kém gì minh tinh tivi .”
“ đấy, con Lâm Hàm San nhà ông trưởng thôn tư cách gì mà rêu rao con Tình cơ chứ, chính nó chẳng nào thấy cũng hận thể dán c.h.ặ.t lấy .”
khẽ thở dài thườn thượt:
“Chao ôi, nhà con Hàm San nó điều kiện! Nhà nó mở công ty lớn đùng, quanh vùng đào nhà ai gia cảnh hơn thế nữa. Trần doanh trưởng đến đứa như con Hàm San còn chẳng thèm mắt, thì làm mà trúng con Tình nhà cho ? Cứ tót tót chạy đến tận doanh trại , nhỡ đầu thẳng thừng đuổi thẳng cổ ngoài, mới nghĩ thôi thấy ngượng chín cả mặt cho nó .”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-thuoc-ve-quoc-gia-cung-thuoc-ve-em/4.html.]
Càng họ , câu chuyện càng quá giới hạn, hổ đến mức độn thổ luôn cho .
“ ơi”
Xem thêm: Mạn Mạn Của Tôi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
tiếng liền đầu , thấy đó, bà tức khắc như đỉa vôi, suýt nữa nhảy dựng lên:
“, con Tình , con giỏi”
Lời định mắng mỏ còn kịp thốt thì bà khựng khi thấy đàn ông cao lớn sừng sững ngay phía . Biểu dì cũng lộ rõ vẻ lúng túng, vội vàng đon đả chạy đon đả sắp xếp chỗ :
“Ơ kìa... Trần doanh trưởng cũng tới đấy ! Trần doanh trưởng mau đây , phiền toái quá, đích đưa con Tình nhà chúng về thế .”
sang Trần Hoài, ánh mắt bà lập tức sáng lên vì kinh ngạc vẻ ngoài xuất chúng, chính trực . ngay đó sực nhớ điều gì, bà sang lườm một cái cháy thịt cháy da.
13
“Cái đó... Trần doanh trưởng, ngại quá, còn làm phiền đích chạy một chuyến đưa con bé về thế .”
ngượng ngùng bước đến mặt Trần Hoài, vội vã đỡ lời:
“Con bé Tình nhà bình thường như thế , nó ngoan ngoãn lắm, hiện tại đang làm giảng viên hướng dẫn ở trường đại học đấy ạ. Chính trường Đại học Hạ ở thành phố bên cạnh, Trần doanh trưởng qua ?”
Trần Hoài khẽ gật đầu, ngay mặt bao nhiêu , tự nhiên nắm c.h.ặ.t lấy tay :
“Cô thực sự ạ.”
xung quanh đều trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy kinh ngạc hai bàn tay đang đan c.h.ặ.t chúng . liền tranh thủ thời cơ lên tiếng:
“ ơi, nãy con vội quá nên quên giới thiệu chính thức. Trần Hoài, bạn trai con.”
há hốc mồm vì kinh ngạc:
“Bạn trai á? Hai đứa yêu bao lâu ?”
Trần Hoài định đáp:
“Một”
“Một năm ạ!”
lập tức cướp lời , đồng thời ngầm cấu nhẹ lòng bàn tay hiệu. Nếu mà khai thật mới quen một tháng, thế nào cũng sẽ tra hỏi vặn vẹo đủ điều từ sáng đến đêm, phiền phức lắm.
Diễn biến tiếp theo ngoài tầm kiểm soát . Trần Hoài dì kéo bàn , các bà các cô họ hàng xa gần thi vây quanh hỏi đông hỏi tây nhiệt tình vô cùng.
Trần Hoài tính khí cực kỳ , môi luôn nở nụ nhã nhặn, ai hỏi gì cũng điềm đạm trả lời:
“Bố cháu đều công tác trong quân đội ạ... , cháu gốc thành phố Hạ.”
đưa mắt ngắm nghía Trần Hoài từ đầu đến chân, đến mức híp cả mắt, gương mặt tươi rạng rỡ như hoa mùa xuân.
đường lái xe về nhà, ở ghế phụ, thỉnh thoảng tủm tỉm thành tiếng một .
“Trời ạ ơi, đừng như thế nữa , con nổi hết cả da gà da vịt lên .”
“ tẩm ngẩm tầm ngầm mà đ.ấ.m c.h.ế.t voi! Hạ Tình ơi Hạ Tình, con tài giỏi đến thế cơ chứ, lẳng lặng cua cực phẩm như !”
đưa tay véo má một cái thật mạnh. âm thầm đảo mắt khinh bỉ. kiểu chuyên nâng cao chí khí khác mà dập tắt uy phong nhà , chẳng lẽ xứng với Trần Hoài chắc?
“ bảo phúc, tài giỏi mới cưa đổ con?”
“ ý đó. Chỉ ở vùng con gái điều kiện thì nhiều, chứ mấy trai bảnh bao, chín chắn, tiền đồ như thế đều tranh giành đến sứt đầu mẻ trán .”
sức thanh minh suốt dọc đường , mãi đến khi về tới nhà mới nguôi giận một chút. Hai con cùng hợp lực khiêng ông bố say khướt đến mức trời đất màng lên ghế sofa .
Lúc đang mặc một chiếc váy hai dây dáng dài, mái tóc dài xõa ngang vai. Vì trong nhà nóng quá nên đưa tay vén hết tóc sang một bên gáy, thế lập tức tinh mắt nghé sát xem:
“Ơ, mấy cái nốt đỏ đỏ cổ con làm thế ? Muỗi ngoài bờ biển công nhận độc thật đấy nhỉ.”
Mặt lập tức đỏ bừng lên như gấc chín, vội vàng ôm mặt chạy biến về phòng ngủ:
“ ơi con bôi t.h.u.ố.c đây!”
Con muỗi ngoài bờ biển , họ Trần, tên Hoài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.