Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Anh Chồng Kiểm Soát Viên

Chương 1

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Gọi nhà đến ký giấy bảo lãnh, về.”

hốt hoảng:

trưởng thành, còn nhà ký giấy bảo lãnh nữa ?”

Chú công an trung niên trừng mắt:

“Một cô gái trẻ xuất hiện ở hiện trường chống tệ nạn chúng , còn đòi lý lẽ?”

Gần đây sửa sang phòng làm việc mệt rã rời, tiện ghé một tiệm massage để thư giãn, ai dè gặp ngay lúc cảnh sát ập kiểm tra.

Một chị cảnh sát nữ vỗ vai , dịu giọng an ủi:

“Em gái, chỉ cần nhà ký tên thôi, đừng căng thẳng.”

thở dài, chấp nhận phận, tên và điện thoại Phùng Dụ tờ giấy.

Bầu khí bỗng chùng xuống.

Chị cảnh sát khẽ kéo môi, gượng :

“Em gái… Kiểm sát viên Phùng trai em ?”

lắc đầu:

, chồng em.”

Bộp

thấy tiếng tim ai đó vỡ vụn.

Nhà và nhà họ Phùng vốn chỗ quen từ lâu.

Ba năm , mất, ông bố tệ bạc ý định chiếm đoạt tài sản.

trai mới trường, để tránh rắc rối, đưa nước ngoài sống.

khi , theo ý các bậc trưởng bối bên nhà họ Phùng, và Phùng Dụ đăng ký kết hôn.

cầm giấy đăng ký xong, lập tức sân bay.

Ai ngờ, gặp đầu tiên ba năm… ở đồn công an.

co ro ở góc tường, tiếng bước chân trầm tiến gần, dừng ngay lưng .

“Kiểm sát viên Phùng, tối muộn còn làm phiền, thật ngại quá.”

ký tên, giọng bình thản:

.”

Chị cảnh sát hỏi:

“Kiểm sát viên Phùng, cô bé vợ … chắc đùa thôi ?”

ngẩng lên, khóe môi cong:

, chúng kết hôn ba năm .”

một nữa, như thấy tiếng “tim tan nát” vang lên.

bước tới, khẽ vỗ đầu :

“Nguyễn Ninh, về nhà thôi.”

ôm đầu, cố tình đổi giọng:

nhận nhầm , Nguyễn Ninh.”

đời , ai mà gặp chồng mới cưới bao năm xa cách để đồn công an rước về.

còn vì vụ “càn quét tệ nạn” nữa chứ.

“Thế ? để gọi Nguyễn An đến nhé?”

“Đừng đừng đừng!”

bật dậy, giật lấy điện thoại :

Phùng, em đùa thôi, đừng nghiêm túc quá.”

“Muộn , về nhà .” xoa đầu .

Phùng Dụ chắc từ nhà lao tới, vẫn mặc bộ đồ ở nhà màu xám, khoác ngoài chiếc áo khoác.

đưa về căn penthouse ở trung tâm thành phố.

“Mật mã cửa ngày sinh em.”

ngẩn :

“Ngày sinh em...?”

mím môi thành một đường thẳng, trán như xuất hiện ba vạch đen:

“990909.”

khí chút ngượng ngập.

“Ờ… muộn , em ngủ đây.”

“Khoan .”

giữ chặt cổ tay :

tự nhiên về nước?”

“Về mở rộng sự nghiệp vĩ đại em.”

“Xạo.”

thật .”

“Em…”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Chuông điện thoại vang lên, cứu lúc. khi thấy tên hiển thị màn hình, c.h.ế.t lặng trai gọi.

lườm Phùng Dụ một cái.

mặt :

“Khụ… điện thoại tưởng lừa đảo, nên hỏi Nguyễn An.”

“Phùng! Dụ!”

run run nhấc máy, nịnh nọt:

“Alo~~~ trai~~~”

“Nguyễn Ninh, em lóc đòi về nước để hâm nóng tình cảm với Phùng Dụ ? hâm nóng kiểu gì kéo … đồn công an ?”

Giọng trai vọng từ điện thoại, Phùng Dụ rõ từng chữ.

“Em , tha cho em .”

“Cắt thẻ tín dụng ba tháng, coi như cảnh cáo nhẹ.”

“Cái gì? … alo? Nguyễn An!! Đồ già khó tính!!”

Ngước trần nhà, hiểu miệng trai 37 độ mà lời lạnh như băng .

lúc đó, một bàn tay thon dài rút điện thoại khỏi tay .

Phùng Dụ nửa nửa , thẳng :

lóc? Hâm nóng tình cảm?”

“Em bừa thôi.”

tin.”

“Tin tùy .”

liếc quanh:

“Em ngủ ở ?”

“Phòng .”

cảnh giác lùi hai bước.

“Bình thường chẳng ai đến nhà , mấy phòng khác dọn.” giải thích.

Hành lý để ở khách sạn, Phùng Dụ đưa một chiếc áo phông rộng làm đồ ngủ.

Phòng sạch sẽ, ga giường thơm mùi bột giặt. hít sâu một , nhanh chóng chìm giấc ngủ.

ngủ thẳng tới khi nắng lên cao. Khi tỉnh dậy, Phùng Dụ làm, bàn còn để phần ăn sáng kèm tờ giấy:

“Ăn chút gì , đợi về.”

Nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ, .

Ở nước ngoài, và bạn mở một xưởng may, cũng chút tiếng tăm. về nước để mở rộng thị trường.

Xưởng sửa sang gần xong, hôm nay ghé kiểm tra, nếu thì sắp khai trương .

Khi rời khỏi xưởng, trời nhá nhem. liếc điện thoại vẫn im lìm. Chắc bận việc ở cơ quan.

ghé khách sạn lấy hành lý, trả phòng bắt xe về nhà Phùng Dụ.

trai khóa thẻ tín dụng ba tháng, tiền còn tính toán kỹ lưỡng.

“Cửa mở…”

kéo vali nhà, trong nhà tối om. bật đèn, giật Phùng Dụ đang ở đó.

“Á!”

ôm n.g.ự.c hốt hoảng, hít thở đều để bình tĩnh:

ở nhà bật đèn? Làm em giật cả !”

bật dậy, đầu gối đập bàn mà chẳng để ý, bước nhanh gần:

“Em ?”

“Em qua xưởng, ghé khách sạn lấy đồ.”

khẽ cúi mắt, giọng thấp:

tưởng… em bỏ .”

chợt thấy lòng mềm xuống:

“Em xin gì cứ gọi cho em mà.”

Giọng vẫn lạnh lùng ẩn chút tủi hờn:

… ba năm , em chặn .”

… Chết thật, quên mất chuyện !

“Xin xin , em mở chặn ngay đây.”

chằm chằm cho tới khi thao tác xong, mới :

nấu cơm xong … giờ nguội mất .”

đầu , bàn ăn bày ngay ngắn ba món một canh, còn cả món cánh gà kho thích.

thật đáng c.h.ế.t mà.

Nhân lúc rửa mặt, Phùng Dụ hâm nóng đồ ăn, màu sắc, hương vị, mùi thơm đủ cả. múc canh đặt mặt , ăn ngon lành, còn thì chậm rãi thong thả.

“Ninh Ninh, về dự định gì ?”

uống một ngụm canh, “Em và bạn mở một xưởng thiết kế quần áo, chắc tháng sẽ khai trương.”

Phùng Dụ dừng một chút, như vô tình hỏi:

“Bạn nào? quen ?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...