Anh Chờ Em Lớn
Chương 7
Ngày đó, Tiểu Diệp và Phương Thiên từ viện an dưỡng , cùng ăn bên ngoài tới chỗ ở đây Tiểu Diệp nay khác tới ở. Vì thế, Phương Thiên và chỉ xe thoáng qua từ xa, thấy một đám trẻ con cưỡi nòng pháo chơi. Tiểu Diệp khẽ, tựa như nhớ tới thời thơ ấu vui sướng như bọn chúng.
Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ thủy tinh, chiếu lên làn da trắng tuyết, gương mặt thoạt gần như trong suốt, xinh tuyệt vời. Phương Thiên chỉ nghiêng thôi cũng cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Thăm nơi ở cũ về, Tiểu Diệp đột nhiên nhớ tới chiếc xe ba bánh bảo bối đây, vì , Phương Thiên đưa tới viện kiểm sát, tìm chiếc xe. Đồ xe Phương Thiên chia hết, chỉ để chiếc xe rỗng tuếch.
Bạn thể thích: Xuyên Thành Vợ Cũ Độc Ác Của Quyền Thần Bị Lưu Đày - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tiểu Diệp tỉ mỉ vuốt cái xe, vẻ mặt luyến tiếc, “Em nhớ chiếc xe thiếu chút xíu nữa quản lý trật tự đô thị lôi . May lúc Phương giúp.”
” Chuyện nhỏ.” Phương Thiên nhẹ nhàng , “ nhớ lúc đó Tiểu Diệp làm hoành thánh ngon nha. Lâu nay ăn hoành thánh Tiểu Diệp làm. Thèm quá!”
” ngày mai em với v.ú Trương mua đồ làm hoành thánh nha.”
“ tiện mồm thôi. Làm hoành thánh phức tạp lắm. Đừng cố quá kẻo mệt.”
“ .” Tiểu Diệp đầu, v**t v* cái xe ba bánh lưu luyến rời, “Chẳng mấy khi Phương ăn.”
Thấy Tiểu Diệp vuốt cái xe ba bánh, vẻ tiếc nuối, Phương Thiên thở dài, vén cái màn che ổ khóa, vỗ vỗ vai Tiểu Diệp, “ , đừng nữa, chúng xe về.”
“… xe về?”
Tiểu Diệp mở to hai mắt, ý tưởng đột phát Phương Thiên làm cho hoảng sợ, “ xe thì ô tô để ? Đường thì xa. Cái …” Cái căn bản hồ đồ mà.
“Ô tô cứ để đây. xe ba bánh về cho em đỡ luyến tiếc.” Phương Thiên lên ghế , chỉ chỉ chỗ phía , “ lên đây! đưa em về. Để cảm thụ một chút tâm tình Tiểu Diệp bày quầy hồi đó.”
“ mà…”
“Đừng nhị gì nữa. Chỉ một quãng ngắn đường núi hoa lá cành thôi mà” Phương Thiên Tiểu Diệp đang mở to mắt, “Lên đây ! Yên tâm, Phương sẽ làm em té .”
Đại khái, thế giới ai ngốc hơn hai . ô tô chẳng , bày đặt cưỡi xe ba bánh về nhà mà dọc đường còn đến vui vẻ.
Gió thật to, Phương Thiên lấy khăn quàng cổ trùm đầu cho Tiểu Diệp. từ xa, bọn họ tựa như một đôi vợ chồng nông thôn thành phố.
Lúc bò lên sườn đồi, thật sự tiến lên nổi. Vì hai xuống xe, cùng đẩy. Mỗi đẩy một cái, buôn chuyện sinh hoạt thường ngày, để ý về đến nhà.
“A! Trời ạ, em tin nổi mắt nữa! Buồn quá! Hai …A ha ha ha ha…”
duy nhất dám Phương Thiên đến khoa trương như , ngoài Hỗn Thế Ma Vương Phương Trăn thì ai đây?
Phương Thiên ngẩng đầu, đang gập cả bụng, nhíu mày,” em về sớm thế? Cãi với “Quả Báo” ?”
“Làm gì chuyện?” Phương Trăn vung hai tay, kích động phủ định, “Quả Quả đối với em mà kể. Quả Quả bảo bọn em về sớm một chút, ở nhà họ qua năm, cũng nêm về gặp ba , về còn dễ dường ăn . trù em ?”
xong những lời , Phương Trăn lườm Phương Thiên một cái, hăng hái đến mặt Tiểu Diệp, mở to hai mắt , “Em chính Tiểu Diệp ha? danh em từ lâu, ngày hôm nay đầu tiên gặp mặt, quả nhiên đáng yêu, gặp thích! Chả trách cả em mê hoặc.”
“Em kiềm chế bớt .” Phương Thiên kéo Tiểu Diệp qua, che chắn lưng , nhíu mày, vẻ mặt khó chịu , “Em tưởng ai cũng da mặt dày như Quả Quả em ? Em dọa em đấy.”
“ cả, cái kiểu bảo vệ em như trẻ con quá đáng thật đáng ghét nha!” Phương Trăn vẻ mặt cho , “ em cục cưng , cũng cần lo lắng thành cái dạng chứ!”
“Em…” Phương Thiên thằng em trai làm cho tức đến gì để .
“ đây, Tiểu Diệp, chuyện với .” Thừa dịp Phương Thiên chú ý, Phương Trăn lôi Tiểu Diệp tới cửa lớn. Còn một Phương Thiên oán hận đẩy xe ba bánh sân. Bầu khí cùng với Tiểu Diệp khách mời mà đến Phương Trăn phá hủy tan tành.
◇◆◇
2
Cả nhà ăn tối xong, Phương lôi kéo Lâm Quả một chỗ chuyện. Phương Trăn nhàn rỗi chuyện gì làm bèn theo dõi Tiểu Diệp đang ăn trái cây, vẫy vẫy tay, hi hi gọi, “Tiểu Diệp, ba tặng em một chậu hoa lan. Dắt đến nhà kính xem ?”
“!” Tiểu Diệp thả hoa quả tay xuống, lên dẫn Phương Trăn nhà kính.
Phương Thiên sô pha thấy hai một lớn một nhỏ, kiểu gì cũng Phương Trăn dáng dấp mìn dụ dỗ thiếu niên. Cũng Hỗn Thế Ma Vương uống nhầm cái thuốc gì mà hết tới khác chằm chằm Tiểu Diệp?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bực , bực . Phương Thiên oán hận cầm cái tăm hung hăng cắm lên một miếng dưa hấu.
Mà ở chỗ khác, Tiểu Diệp dẫn Phương Trăn tới nhà kính, chỉ một chậu lan đang kết nụ, “Chính chậu . Em mới học , loại . May ba Phương ở bên cạnh hướng dẫn. Đại khái chờ đến Tháng ba, hoa sẽ nở.”
“Ai nha, thật xinh !” Phương Trăn mắt cây hoa lan lơ đãng .
“ ! !” Tiểu Diệp nhẹ nhàng m*n tr*n lá cây, “ngày nào em cũng chăm sóc cẩn thận mà!”
Phương Trăn Tiểu Diệp xổm xuống quan sát đến tỉ mỉ cây hoa lan, đột nhiên kêu một tiếng, chuyện trọng tâm câu chuyện, “Tiểu Diệp, em thích cả ?”
“!” Tiểu Diệp mải xem nụ hoa lớn sẽ to bao nhiêu, cẩn thận, thuận miệng đáp.
Lời khỏi miệng, Tiểu Diệp ngây ngẩn cả , gương mặt nhất thời đỏ bừng lên. Bí mật che giấu bấy lâu đầu tiên gặp mặt nắm thóp. Loại cảm giác khiến thẹn hổ, trong thời gian ngắn ngẩn cả , cái gì cho .
“Đỏ mặt cái gì?” Phương Trăn vỗ vỗ vai Tiểu Diệp, “ liếc mắt một cái liền . thích em, nghĩ em cùng với cả phần lãng phí. Nếu như tình cảm em còn sâu sắc, em tìm khác. Thế nào? Em ngoan ngoãn lời như thế. cả tên ngốc, suốt ngày trưng bản mặt đưa đám, cái gì ?”
“ thế!” Phương Trăn Phương Thiên, Tiểu Diệp kích động khua loạn hai tay, “ Phương như thế. thành thục, chững chạc. Hơn nữa, đối với em vô cùng . như thế. Em cần khác. Em chỉ…”
bộ vấn đề then chốt , Tiểu Diệp lúc mới phát hiện trong ánh mắt Phương Trăn ngập vẻ tươi vì thực hiện quỷ kế, nhất thời hận thể cắn đứt đầu lưỡi , đành cúi đầu im lặng.
“ chỉ …” Phương Trăn ha ha , vẻ mặt đắc ý, “Em đến nhà lâu như , năm đây quà mắt cho em. đóng gói Phương tặng cho em?”
“Tặng….tặng….…Phương…cho em?” Tiểu Diệp mở to hai mắt, quả thực nghĩ tin tưởng nhầm. từng nghĩ đến chuyện . Phương rõ ràng mà, tại thể trở thành lễ vật đem tặng ? Hơn nữa, làm Phương thể đem cho ? Đây quả thực một câu đùa.
Tiểu Diệp đương nhiên nên cự tuyệt đề nghị Phương Trăn. Thế , lòng quả thực những lời làm xao động. Sở dĩ Phương Trăn chớp mắt vì tiếp nên phản ứng thế nào.
lúc đó, một trận gió đột nhiên thổi qua. Một hạt bụi nhỏ vô tình rơi đôi mắt to Tiểu Diệp. nhất thời đỏ tròng mắt, chớp chớp mấy cái, nước mắt rơi xuống.
“Ái da. Em cái gì?” Phương Trăn Tiểu Diệp dọa cho hoảng sợ. quan sát con mắt lửa ngươi vàng Phương Trăn, Tiểu Diệp vì lời đề nghị đó mà mặt đỏ tim đập cũng thường, đến mức nữa thì thật quá khoa trương .
“..” Tiểu Diệp lau nước mắt định giải thích , chỉ bởi vì hạt cát bay mắt thôi.
đợi mở miệng, một tiếng quát chói tai từ cửa phòng truyền tới, “Em làm cái gì ?”
Hóa Phương Thiên ở nhà đột nhiên xuất hiện, bắt quả tang Tiểu Diệp lau nước mắt. tưởng Phương Trăn quen thói ghê gớm. Phương Thiên lo lắng, thèm nghĩ đưa kết luận – Phương Trăn đang khi dễ Tiểu Diệp! Tại thể như ? Quá đáng quá thể!
“Em làm gì .” Phương Trăn vẻ mặt vô tội đang tự cho vệ sĩ, “ cả, đừng đổ oan cho em.”
“ tốn lời với em.” Phương Thiên kéo Tiểu Diệp mắt đỏ hồng qua, gay gắt với em năm, nhẹ nhàng hỏi , “Nó gì làm em ? Em cho , nhất định sẽ em giáo huấn nó tử tế.”
“. . . gì. . . ” Tiểu Diệp cúi đầu, nhớ vấn đề thảo luận cùng Phương Trăn, còn mặt mũi nào giả bộ việc gì với Phương Thiên. Trong lúc hổ đỏ cả cổ, nào dám liếc ?
“Em thật sự quá đáng.” Cử động Tiểu Diệp càng làm cho Phương Thiên hiểu lầm khi dễ, dám nhiều lời. hung hăng lườm Phương Trăn, yêu thương sờ sờ tóc Tiểu Diệp, phần trách móc, “Còn giấu ? Em xem, mặt đỏ cả lên thế , mới còn lau nước mắt. Phương thấy hết .”
Xem thêm: Minh Nguyệt Đã Ngủ Say, Đến Lượt Ta Tỉnh Lại (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Em cần hộ nó.”
Phương Thiên thấy rõ ràng Tiểu Diệp Phương Trăn đỏ mặt, cảm thấy chua loét trong , trừng mắt lườm Phương Trăn, “ còn lạ gì em?”
“, thực sự gì. . .”
Thấy Phương Thiên hiểu lầm càng lúc càng lớn, Tiểu Diệp sốt ruột, kéo tay áo Phương Thiên, lo lắng giải thích, “Em thực sự , chỉ cát bay mắt thôi. Thật mà! Thật mà! Thật mà!”
Phương Thiên khuôn mặt Tiểu Diệp, đèn soi kỹ mắt , quả nhiên phát hiện một mắt bình thường, một mắt đỏ, ngập nước, tựa hồ gì đó bay mắt.
“ em dụi đấy chứ? đỏ thế? Còn đau ?” ngọn đèn, Phương Thiên nhẹ nhàng thổi thổi mắt cho Tiểu Diệp, “Chớp mắt , ?”
“Khá hơn . nước mắy chảy , giờ hết đau .” Tiểu Diệp cúi đầu, thoáng qua lưng Phương Thiên, , “ nãy năm bắt nạt em . Phương hiểu lầm .”
Phương Thiên Phương Trăn chu miệng, chẳng thèm lời nào, kéo Tiểu Diệp về, “Đừng động nó. Nó chuyên khi dễ khác. Nếu nó bắt nạt em, cần sợ, cho , Phương nhất định sẽ bảo vệ em.”
“…” Tiểu Diệp liên tục đầu bóng Phương Trăn càng ngày càng nhỏ, giải thích kỳ thực Phương Trăn , mặc dù chút tính khi soi bí mật dù điều chôn giấu lâu như , đầu tiên phát hiện, cảm giác hổ ban đầu cũng thấy nhẹ lòng nhiều, cảm giác như gặp tri kỷ.
Huồng chi Phương Trăn qua, đem Phương đưa cho . Nghĩ tới đây, Tiểu Diệp chỉ cảm thấy nóng bừng mặt, len lén liếc Phương Thiên, rốt cục nuốt lời bụng, ngoan ngoãn theo trở về phòng khách.
Chưa có bình luận nào cho chương này.