Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Anh Chàng Ma Cà Rồng Của Tôi

Chương 48: Quyết Định Đau Lòng - 2

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

- định gởi cô bé cho Aurora Harvey chăm sóc? – Maris lên tiếng dò hỏi.

- ai cả. Chính sẽ chăm sóc Lucasta.. cho đến lúc con bé thể hòa nhập thứ.

- Như sẽ nguy hiểm cho , luôn kiểm soát cảm xúc . Cứu một đứa bé khỏi tai nạn giao thông hoặc đỡ lấy đèn trần rớt sẽ khiến bại lộ phận.

- Sẽ lâu , Lucasta thông minh, con bé sẽ nhanh chóng cách tự xoay sở khi ở một .

thẳng đôi mắt xanh Maris và trấn an cô.

Cô nhận màu đỏ trong đôi mắt chính những tơ m.á.u nổi lên vì đang cố kiềm nén cảm xúc chứ màu hồng ngọc bình thường.

Cô tự hỏi nếu làm như thì quá tàn nhẫn với ? Nỗi đau trăm năm còn phôi phai thì bây giờ thêm một nỗi đau tiếp tục chồng chất.

Thế , lẽ cách hảo nhất, cho , cho Lucasta và cả những luôn lo lắng cho .

Những con cú thấy chủ buồn rầu thì cũng thôi nhảy nhót nữa, chúng rủ bay sang lâu đài Samson và núp những tàn cây ở sân phía lâu đài để chờ Lucasta cho ăn.

Phía trong bếp, Lucasta đang nóng lòng chờ Samson về nên ngay khi trông thấy , cô liền chạy để đón lấy thau bột.

Khoảnh khắc tay cô vươn cũng lúc chân cô trẹo và chỉ trong tích tắc, cô ngã nhào .

Tuy Samson phản xạ cực nhanh và dùng một tay đỡ cô trụ thau bột cũng rơi hết một nửa sàn.

Bột mì láng mịn và trơn cũng chẳng thua kém dầu oliu mấy nên khi Lucasta chạm bàn chân đang co lên xuống mặt sàn thì cô nữa trượt.

Tình huống ngoài phán đoán Samson khi mà vẫn đang cố giữ thăng bằng cho bột còn .

Kết quả cả và cô ngã luôn xuống sàn, thau bột mì trắng phau theo đà tay bay lên cao đổ ụp xuống, nhuộm trắng cả đầu tóc cùng quần áo, đầm váy hai khiến cả hai như biến thành tuyết .

ma cà rồng trai một phen ho sặc sụa, còn Lucasta thì chẳng còn thấy gì nữa cú ngã tối tăm mặt mũi dù rằng cô đang .

công nhận cứng quá, cứ như thịt mà chỉ xương cấu tạo thành .

- Lucasta, em ? Em lên ? – Samson lo lắng hỏi.

- Em đang cố đây.

Lucasta mếu máo đáp lời và chống tay bò dậy. Khổ cho cô, khi đôi chân lấy đà bật dậy thì cô nữa ngã xuống, đập mạnh bụng Samson hại đau mà chẳng thể thốt nổi lên lời.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Bên ngoài, qua khung cửa sổ, bọn cú đói bụng cứ mở to mắt khung cảnh kỳ lạ trong nhà bếp.

một hồi cứ lên ngã xuống thì Lucasta đuối sức, cô mặc kệ tất cả và im Samson, còn thì đang dùng năng lực để tự chữa lành bộ đồ lòng dập tơi tả .

Đây hiếm hoi duy nhất trong suốt mười năm qua cảm thấy cô em gái nhặt về thật đáng sợ.

- Lucasta, em cố tình ? – Samson thều thào hỏi.

- . Em thể lên , bột mì trơn quá. – Cô khổ sở giải thích.

Bình thường, thấy cô khá thông minh xem chừng ngã thì cô hóa đần độn mất , khiến cũng lây bệnh đần độn theo.

khi thở một thật mạnh để bột mì mặt bay bớt, vươn tay ôm lấy hai vai Lucasta, đó lật để đem cô đặt sang một bên.

Giây phút cả hai đối mặt ở cự ly gần, vì cảm thấy thật lãng mạn và đầy xúc cảm thì cả và cô đều bật khi diện mạo đối phương.

Cuối cùng, lũ cú chờ đợi công cốc vì Lucasta còn bột mì để làm bánh nữa.

Quét dọn căn bếp xong, cô nấu một gói mì chia cho Samson một ít. Giải tỏa uẩn khúc trong lòng và cùng vui vẻ dùng bữa cùng niềm hạnh phúc vô bờ đối với cô.

từng nghĩ , nếu cô kết hôn cùng ai đó thì lẽ Samson vẫn luôn chiếm vị trí đầu tiên trong trái tim cô bởi ảnh hưởng đến quá trình trưởng thành cô và hơn ai hết, cô cảm nhận yêu thương cô nhiều.

- Lucasta, nếu em thắc mắc lấn cấn về vấn đề gì thì hãy thẳng với để cùng giải quyết nhé. buồn khi em đột nhiên ngó lơ .

- ạ. Em nghĩ sẽ còn vấn đề gì giữa chúng nữa. Em xin , Samson.

Nhác thấy tia nắng hồng mon men lọt qua ô cửa sổ, Lucasta liền dậy, rời bàn và đến để khép cánh cửa .

Việc Samson sợ nắng, ăn ít, mắt màu hồng ngọc và ngủ ban ngày còn thắc mắc cô nữa vì cô sớm quen và thấy đỗi bình thường.

bóng lưng cô, tim nhói đau, lẽ khi cô rời , cánh cửa sẽ vĩnh viễn ngày mở nữa vì chẳng cần dùng tới nhà bếp.

- Ôi, ơi, vẫn còn một chùm nho chín cao kìa, khi nào tắt nắng thì hái cho em ăn nhé. – Cô reo lên thích thú như thể phát hiện một báu vật.

- Em ăn gần hết mùa nho mà vẫn ngán ? – nhãn nhã nuốt mấy cọng mì hỏi.

- Nó ngon lắm, cho em ăn quanh năm thì em cũng ngán .

Cô gài chốt cửa bàn ăn và ăn nốt phần mì còn thừa. Giờ phút đây, trong ánh mắt Samson thì lời , cử chỉ Lucasta đều như đang tua những thước phim những tháng ngày cô còn một đứa trẻ ngờ nghệch.

Tất cả giống như cô đang góp nhặt những mảnh ký ức như tranh vẽ dành tặng để lời ly biệt, về phố thị, kẻ ở rừng sâu hẻo lánh.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...