Ám Muội Kiểm Soát
Chương 86
Vô Hà gương mặt , nhịn hỏi: “ lúc đó thi? Chẳng lẽ sợ thi trượt ? xem, hồi đó thi hai ?”
Vô Hà gì khiến đối phương thất thần, cô thuận miệng tên vài công xã.
Năm nay công xã đó , nhà mới cho một suất.
Cho dù thi đỗ, vì một áp lực chính trị, cũng thể vô tư xuất hiện mặt như .
Ai bảo cái thành phần đó, ai cũng phủi sạch quan hệ với .
Suy nghĩ chợt kéo , : “ vệ sinh đây.”
Nơi đó nơi sinh viên đại học giải phóng tư tưởng, thực cũng khá , chỉ xa nơi một chút. Họ : “ ở Thủ đô , lúc cuối cùng đều sẽ ăn món xào gan ở đây.”
Vô Hà cũng đồng ý, thể tùy tiện tìm một chỗ , nhất tìm một nơi giá rẻ và gần trường.
Duy Duy cô vạch trần, đành xuống. : “Đừng nghĩ nữa.”
Vô Hà cũng hỏi, chỉ thở dài một .
“Học phí cho những cuốn sách đang bây giờ dễ trả ?”
“Thực thế nào nhỉ, thể chọn nơi sinh , thành phần giai cấp cũng thể đổi .”
Vô Hà: “ .”
Xem thêm: Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Gia đình làm nghề gì?”
Làm Vô Hà nghĩ đến chuyện , cô: “, cố gắng , , khá tệ .” Cô: “ cả, ?”
Vô Hà: “Dì dượng công nhân đường sắt, đều công nhân chính thức, những việc tạp vụ cấp thấp.”
“Thì , thi đậu Kinh thành, cũng chăm sóc, ?”
Vô Hà: “, họ tầng lớp công nhân chuyên nghiệp, giống . Họ làm việc trong các nhà máy quốc doanh.”
Duy Duy : “ thì quê nhà chúng cũng nên để họ chuyển về . Cha cũng luôn tìm cách để họ chuyển về, lẽ vẫn còn cơ hội.”
Chuyển về? Vô Hà từng , cô: “Gia đình đang gì , chuyển về cái gì?”
Duy Duy thở dài. Vô Hà hiểu: “ giai cấp công nhân ? Khu gia thuộc nhà chuyển đến đó ?”
Duy Duy thể nghĩ , sống đời để làm gì, cảm thấy thất bại.
“Bây giờ đến đó nguy hiểm.”
Vô Hà: “ , cha khi đó ở nông thôn nên . Hầu hết đều .”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Một chậu nước lạnh dội xuống.
Mặc dù Duy Duy chuyện nhà một vấn đề lớn, chi tiết, chỉ : “Cha nhà họ ép đến đó, đó ông bỏ .”
Vô Hà khổ một tiếng: “Cha đến đó.”
Duy Duy sững sờ: “Các đều mấy chục năm . nhà các liều mạng như ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vô Hà: “Đây kế hoạch khôi phục nhà máy. Họ nơi đó nơi .”
Duy Duy cũng tự bật : “ thích cái kiểu định quá mức, cứng nhắc như .”
Vô Hà cũng : “Cái hẳn sẽ hơn thôi, tìm cách chứ.”
Vô Hà lắc đầu: “Họ , nghĩ họ đồng nghiệp ?”
Duy Duy: “Đừng nghĩ nữa, họ hẳn như , và chính mục tiêu họ.”
“Trường học bên cạnh chỗ , hồi đó nhất định sẽ một chuyến.”
Vô Hà: “Lúc mới nhập học đến đó. Hai khóa họ nhiều nơi, ai bắt. Thứ hai những .”
Duy Duy: “Hồi còn bé…”
Duy Duy gật đầu: “Hai chúng , vẫn cần cùng , vì quy định trường, chúng cũng ăn nhanh hơn.”
Duy Duy tiếp tục: “ chúng nên đến căng tin , tìm một cái bàn trống mà xuống, lợi dụng lúc ít , chắc chắn sẽ hơn.”
Chỉ , Vô Hà cảm thấy, tin tức mà đàn ông tiết lộ lẽ sự thật.
Duy Duy Vô Hà vẫn còn một đứa trẻ, cô cảm thấy, đàn ông đang che giấu những suy nghĩ mà cô lẽ .
Vô Hà thở dài: “Bây giờ nhiều sinh viên đại học việc làm ở nhà chờ việc, tự kinh doanh nhỏ cũng tệ.”
lẽ chính vì điều , vì nhiều gia đình điều kiện , nên họ mới cam lòng. Bắc Kinh nơi thể mang cho nhiều cơ hội đến , huống hồ những đến họ.
Cô suy ngẫm về những chi tiết nhỏ nhặt , cô cảm thấy hiểu hết, cô cảm thấy rõ hơn khác, trong thời đại nên gọi ‘ tiên phong’.
Cô nên làm gì đây? Vô Hà lấy tờ giấy đó , cô chọn ‘phiên dịch’.
một cách đơn giản, đó một nhập cao .
Chỉ Vô Hà chỉ thể chiếm lấy thời thơ ấu (ký ức kiếp ).
Duy Duy: “ buổi sáng chọn làm bài tập .”
Vô Hà cũng gật đầu. Cô nuông chiều, cô chọn ‘phiên dịch’, cô hài lòng.
Duy Duy: “ thích, sẽ giúp thành công việc phiên dịch đó.”
Bạn thể thích: Khúc Tử Trúc Năm Ấy - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Duy Duy: “ một bạn , với ?”
Vô Hà chỉ thể nhận một câu trả lời, công xã đó cứ thế chìm im lặng.
Duy Duy nữa đậy cái lò sưởi . : “Đừng nghĩ nhiều nữa.”
Duy Duy cúi đầu , : “ thể về ngủ , cũng nên nghỉ ngơi thôi, tranh thủ thời gian.”
Vô Hà: “Xin .”
Duy Duy chỉ hỏi một câu: “, thấy gì ?”
Vô Hà : “Nhà đang nấu cơm. Họ cứ chuyện mãi, rõ nào. Họ bao giờ quan tâm đến , một cũng chia cơm cho .”
Duy Duy: “Nhà đang làm gì thế? họ liên tục đổi chỗ, kiểm tra xem ai ở xung quanh ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.