Ám Muội Kiểm Soát
Chương 135
Vô Hãn gật đầu: "Tất nhiên . ăn gì?"
Vị Ái: "Một tô mì xào trứng đơn giản . Một phần đủ." Vô Hãn mỉm.
Vô Hãn : " luôn tiết kiệm một cách thái quá."
Vị Ái: "Ai ? chỉ thích lãng phí. Ăn no bụng ."
Vô Hãn lắc đầu: "Trường chúng tuyển sinh viên từ khắp nơi. Mục đích hoạt động dã ngoại để làm quen với , cơ hội để khoe khoang."
Vị Ái chỉ , đáp lời.
Vô Hãn bước nhanh hơn một chút.
Vị Ái gọi: "Ê, chờ với!"
Vô Hãn dừng . nhíu mày, cô: " cứ chậm như rùa ?"
Vô Hãn: " mệt quá, đưa ?"
Vị Ái : " yếu đuối đến mức đó . Chỉ đang suy nghĩ một chút."
Vô Hãn: " vẻ lo lắng. Chuyện gì ?"
Vị Ái: " đang tính toán xem làm để kiếm đủ tiền cho tháng tới."
Vô Hãn im lặng, gật đầu: " , sẽ đợi."
Vị Ái : "Cả ngày nghỉ ngơi, mệt c.h.ế.t ."
Vị Ái thở dài, cô cảm thấy quá áp lực.
Để giúp cô giải tỏa căng thẳng, Vô Hãn cố ý chuyện vui vẻ hơn.
liếc đồng hồ, : "Chúng nhanh lên, một quán ăn ngon, chỉ mất một tiếng xong."
Vị Ái phàn nàn: " nhanh như chạy . giày thể thao mới ."
Cô nàng lười biếng , Vô Hãn bất lực cô: " , , sẽ chậm ."
Vị Ái: " một quán mì ngon, giá cả chăng."
Vô Hãn: " cần nghĩ đến tiền, đói , ăn ngon cơ."
Vị Ái gì nữa, cô thể cãi .
Họ bước , Vị Ái ngẩng đầu lên. Cô thấy thật khác biệt so với những xung quanh.
Khu vực họ đến khác. Ánh đèn đường lấp lánh, khí buổi tối ấm áp, áp lực học hành dường như tan biến.
Vị Ái rằng đối với cô, việc học con đường duy nhất để đổi đời, còn đối với khác, đó chỉ một bước đệm đơn giản.
Xuất Vô Hãn cần lo lắng về điểm , sự nghiệp định đoạt.
Vị Ái: " thì, tại sự phân chia phòng ký túc xá dựa điểm ? đạt điểm cao để phòng , còn khác thì ?"
Vô Hãn cô, : "Thực tế vốn dĩ công bằng. Ai điều kiện hơn thì sẽ sự lựa chọn hơn."
Vị Ái: "Dù thế nào nữa, vẫn cố gắng. Con đường phía gấp gáp, làm việc chăm chỉ."
Vô Hãn trầm ngâm một lúc, : "Nếu cơ hội, thử tham gia những mối quan hệ khác ? Mở rộng vòng tròn xã hội ?"
Gợi ý siêu phẩm: Trùng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Kiêu Kỳ Mang Thai Vả Mặt Bạch Liên Hoa đang nhiều độc giả săn đón.
Vị Ái: "Quan hệ nào? Bạn bè hả?"
Vô Hãn: "."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Họ một quán ăn đường phố. Mùi hương thức ăn quyến rũ lan tỏa khắp nơi, khiến cả hai đều thấy đói.
Vô Hãn: " ăn gì?"
Vị Ái thực đơn rẻ nhất, cô vẫn tiết kiệm tiền.
Vô Hãn: " cứ gọi món thích ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vô Hãn gọi: "Cho một tô mì thịt bò đặc biệt."
Món mì bò Vô Hãn lớn, thôi thấy no.
Vô Hãn bắt đầu ăn, tốc độ nhanh.
Vị Ái ăn chậm rãi, cô chợt nhận mệt mỏi. Mệt đến mức ngủ gục ngay tại chỗ.
Vô Hãn thấy cô nhắm mắt, bèn hỏi: " ngủ đủ giấc ?"
Vị Ái lúng túng: " , chỉ mệt chút thôi."
Vô Hãn: " hợp đồng làm thêm cũng sắp hết hạn . Chú ý sức khỏe ."
Vị Ái thở dài: " lựa chọn nào khác."
Vô Hãn cô, ánh mắt mang theo sự thương xót.
Vô Hãn: "Kỳ thi sắp tới quan trọng. thể vì chút tiền lẻ mà hủy hoại tương lai ."
gọi thêm một cốc nước trái cây: "Uống cái ."
Trong quán, Vô Hãn thấy cô vẫn lim dim, : " đừng ngủ gật ở đây."
Vị Ái lắc đầu, cô lẩm bẩm: " vẫn . tận dụng thời gian để ôn bài. về ký túc xá ngay lập tức."
Vô Hãn: " đừng cố gắng quá sức. Cần một sự cân bằng giữa học tập và nghỉ ngơi."
Vị Ái: " thể. Mấy ngày nay đều lịch làm thêm kín mít."
cũng thể thêm gì nữa.
Vô Hãn: "Thôi . Hôm nay học xong, ngủ sớm đấy."
Vị Ái gật đầu: ". Lát nữa sẽ cố gắng."
Gợi ý siêu phẩm: Minh Nguyệt Đã Ngủ Say, Đến Lượt Ta Tỉnh Lại đang nhiều độc giả săn đón.
Vô Hãn: "Chúng về thôi. Trễ ."
Vị Ái ngẩng đầu lên. Cô thấy những ánh đèn cao áp lấp lánh phản chiếu phố.
Vị Ái hỏi: " mệt ?"
Vô Hãn , lắc đầu: ". dễ dàng gục ngã như ."
Vị Ái lườm , mặt .
Vô Hãn thấy cô giận, liền trêu chọc: " , nhóc con. về thôi."
Vị Ái bước bên cạnh , trong lòng vẫn suy nghĩ về việc tìm một cuốn "sách học" đơn giản để ôn tập.
Vô Hãn thật sự lãng phí thời gian nữa, cả ngày làm nhiều việc.
Vị Ái thiếu hụt kiến thức, cô thể ngừng .
Vị Ái im lặng, cô bước thật nhanh.
Con đường về dường như dài, cuối cùng họ cũng đến khu nhà 21. Vị Ái thở phào nhẹ nhõm.
Vô Hãn những sinh viên khác, họ vẫn đang vội vã làm thêm.
Đây chính hiện thực những sinh viên nghèo.
Vô Hãn Vị Ái, nụ thoáng buồn. cô hề làm .
Sự khác biệt giàu nghèo thật sự lạnh lùng.
Vị Ái: " ." Vô Hãn chỉ lặng lẽ cô, cô cố gắng hết sức. chỉ thể lặng lẽ ủng hộ.
Vị Ái cảm thấy cả rã rời. Cô phòng, vẫn thể ngủ ngay.
--- Chương 56 ---
Sáng hôm , một buổi sáng u ám.
Chưa có bình luận nào cho chương này.