Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

[1988] Mỹ Nhân Cảng Thành

Chương 83

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

do dự một chút, cái váy, chút nỡ, cũng thể chọc nàng thêm nữa.

", em, vứt." xoay cửa. Ôn Cừ Hoa nhớ gì đó vội chạy tới gọi giật : " từ từ."

"Đừng vứt như thế, cắt nát hẵng vứt." Nàng cảm thấy cái váy thùng rác cũng an , sợ kẻ nhặt rác nhặt mất.

Tóm nghĩ nghĩ vẫn cắt nát vứt thì hơn.

thì cầu ước thấy, gật đầu định về phòng lấy kéo.

Ôn Cừ Hoa cũng theo phòng, kết quả chú ý, gấu váy móc cửa, kêu "rẹt" một tiếng.

Nàng cúi đầu xuống, mặt đen ngay tức khắc.

Dương Khâm cũng , thấy thế khỏi hỏi: "Váy còn cần ?"

Nàng hung tợn trừng : " cần cũng cho !"

cảm thấy vô tội, thật ý gì khác, chỉ hỏi nàng còn cần thôi.

Váy mới, mới mặc một , Ôn Cừ Hoa đầy mặt tiếc nuối.

Dương Khâm , với nàng: "Em tắm cởi đưa đây, khâu cho."

Ôn Cừ Hoa với vẻ mặt phức tạp: " khâu vá á?"

"Khâu quần áo khó lắm ?" hỏi ngược . Việc làm từ nhỏ quen tay .

Thôi kệ, thích khâu thì khâu, cùng lắm thì khâu hỏng thì vứt cùng cái tay luôn.

Ôn Cừ Hoa hít sâu một , cầm đồ tắm. Cởi chiếc váy rách , nàng hé cửa, cẩn thận đặt xuống đất.

Ngay đó đóng sầm cửa , khóa trái xong mới yên tâm tắm rửa.

Dòng nước ấm áp cuốn trôi mệt mỏi cả ngày. Tắm xong nàng còn trong phòng tắm lau tóc, dưỡng da.

Dương Khâm cảm thấy nàng tắm ít nhất nửa tiếng đồng hồ.

Chờ Ôn Cừ Hoa bước thì thấy Dương Khâm dang chân ghế sô pha, hai khuỷu tay chống lên đầu gối, một tay cầm váy, một tay cầm kim, vẻ mặt nghiêm túc khâu váy cho nàng.

Ánh đèn vàng vọt, quạt vù vù, vẫn mặc chiếc áo ba lỗ làm việc. Đôi tay thể xây nhà, thế mà cũng thể cầm kim chỉ.

Ôn Cừ Hoa đến ngẩn , chân nhúc nhích.

Dương Khâm cẩn thận khâu xong, giơ lên ánh đèn lật qua lật kiểm tra, đó đưa lên miệng c.ắ.n đứt chỉ, động tác thành thục vô cùng.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

đương nhiên Ôn Cừ Hoa đang . đàn ông, sợ , cũng chẳng mất miếng thịt nào.

Khâu xong, dậy tới đưa cho nàng: "Xem thử xem?"

Ôn Cừ Hoa nghi ngờ , nhận lấy chiếc váy, soi mói nửa ngày. Thế mà khâu , gần như chỗ rách, nàng thậm chí còn khâu kiểu gì.

Tay nghề thế ?

Nàng thể tưởng tượng nổi.

Đôi tay cầm kim chỉ thật sự sẽ cầm d.a.o g.i.ế.c ?

đầu tiên nàng nghi ngờ thanh nhiệm vụ . Dương Khâm... tại sa ngã và g.i.ế.c chứ?

" hài lòng ? Để tháo khâu cho em." Thấy nàng lâu như , khỏi lên tiếng hỏi.

Kết quả nàng lập tức nắm chặt chiếc váy giấu lưng: " cần, khâu khá ."

" mau tắm , muộn ."

Nàng xong định chạy, phía truyền đến giọng đầy ẩn ý : " còn cắt nát cái váy cần em mang thùng rác vứt nữa chứ."

Ặc.

Ôn Cừ Hoa ngoái , chút cạn lời và buông xuôi: "Thôi, thích vứt thì tùy."

cong môi khẽ, nàng với ánh mắt dịu dàng như chứa cả ngân hà.

Ôn Cừ Hoa đến thất thần một chút.

bèn mượn cơ hội tới, rũ mắt nàng, thêm với nàng vài câu, cũng chút đằng chân lân đằng đầu.

"Tối mai xem phim ?"

Xem phim? Nàng và ? Ôn Cừ Hoa cảm thấy quá chớp thời cơ, cho cái thang leo tót lên trời ngay.

" ."

Nàng từ chối cũng nản lòng, kiên nhẫn dụ dỗ: "Phim mới lắm, diễn viên chính trai, thật sự xem ?"

Nàng do dự. Dạo chẳng hoạt động giải trí gì.

"Chỉ xem phim thôi, ý gì khác." từng bước xóa bỏ sự nghi ngờ nàng.

Ôn Cừ Hoa liếc một cái, cuối cùng khẽ gật đầu.

Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ

Nụ Dương Khâm càng sâu hơn. Nàng thực dễ dỗ, còn giận vì cái váy, chớp mắt bình thường.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...