[1988] Mỹ Nhân Cảng Thành
Chương 8
" cùng ? ngứa quá, càng gãi càng ngứa, cánh tay, cổ, ngực..."
" cùng!" kịp thời cắt ngang, túm lấy lôi .
Đến bệnh viện, bác sĩ Trần cũng cảm thấy cô đáng thương, mấy ngày nay vì bệnh ngoài da mà tới hai .
"Căn nhà đó tạm thời đừng ở, sớm tối mở cửa thông gió cho bay hết mùi ."
cô ở ? Tổng thể khách sạn, khách sạn cũng sạch sẽ... Ôn Cừ Hoa rầu rĩ.
Cô cảm thấy thực sự vì Dương Khâm mà hy sinh quá nhiều. Đến cái đất Lang Thành , cô mới tới hợp khí hậu, chịu ít khổ sở.
Dương Khâm cầm t.h.u.ố.c đưa cô rời : "Cô xem tìm chỗ nào ở nhờ ."
"Ở nhờ bao lâu?"
"Ít nhất một tháng."
" ở đây ai cũng quen, tìm chỗ nào ở nhờ."
"Thuê nhà?"
"Giờ còn thuê ?"
" ."
"Thế cũng bằng thừa, giúp nghĩ cách ~"
Cô ngứa chịu nổi, căn bản động não, thậm chí còn dựa hờ , giọng theo bản năng dùng ngữ điệu làm nũng với nhà, kéo dài , ẽo uột vô cùng.
Dương Khâm cả cứng đờ, mùi hương cô thoảng qua, làm choáng váng. Một lúc , hít sâu một , đẩy cô thẳng dậy: "Công trường ký túc xá, cô... nộp ít tiền, ở nhờ một thời gian."
" thể ở cùng một đám đàn ông trong ký túc xá công trường !" Cô khiếp sợ.
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Không Làm Nông Phu Thê đang nhiều độc giả săn đón.
Dương Khâm đau đầu: "Ký túc xá nữ, công trường cũng nữ công nhân."
"Ồ." Cô gượng một tiếng. mắt cô cũng dám về tầng hai ở, thì đành theo cách thôi.
Dương Khâm đưa cô về lấy đồ, phòng tài vụ công trường nộp tiền. dẫn , thủ tục thuê phòng nhanh, điền thông tin đơn giản. hỏi tên cô.
lưng đều gọi cô bà chủ nhỏ, ai tên thật.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô chịu đựng cơn ngứa, đáp: "Ôn Cừ Hoa."
Cái tên thấy phức tạp. còn kịp hỏi tiếp, cô tự nhiên bổ sung: "Ôn trong ôn nhu ngọc, Cừ trong hoa sen (phù cừ), Hoa trong vinh hoa."
Ôn Cừ Hoa. Chữ nào cũng thấy đắt tiền.
Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ
Dương Khâm thầm niệm trong lòng một , giơ tay điền hồ sơ, nộp năm đồng, cầm chìa khóa dẫn cô .
"Một tháng chỉ năm đồng thôi ? Rẻ thật đấy."
"Điều kiện ăn ở bình thường." nhàn nhạt .
Chờ mở cửa phòng ký túc xá, thấy gian rộng vài mét vuông chỉ một ô cửa sổ, một cái giường tầng sắt, Ôn Cừ Hoa mới hiểu cái gì gọi "điều kiện bình thường"!
Đây bình thường ? Đây bần hàn!
"Ngủ ở giường , bên để quần áo chậu rửa mặt."
Cô giả vờ trấn định hỏi: "Nhà vệ sinh và nhà tắm ?"
"Đều dùng chung bên ngoài, vòi nước lầu lúc nãy lên cô thấy ?"
Cô còn tưởng đó chỗ cho qua đường rửa tay... Ôn Cừ Hoa chút sụp đổ.
cần biểu cảm cô cũng cô đang chê bai. Dương Khâm mặc kệ, dặn dò từng việc một: " lát nữa sẽ với thím Chu một tiếng, nhờ thím lên bôi t.h.u.ố.c lưng giúp cô. ."
"Ừ."
Đối với việc rời , cô chẳng chút phản ứng nào. Cô chỉ đang cái giường sắt mắt để ngẫm nghĩ về triết lý nhân sinh mới.
lẽ một tháng sẽ dạy cho cô cái gọi " cách giàu nghèo" mà ba cô khi cải cách mở cửa. Cô từ năm 2014 trở về 1988, cô làm một tầm .
Bạn thể thích: Dung Yêu - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Ôn Cừ Hoa hít sâu một , tìm đồ lót giường bắt đầu tự bôi t.h.u.ố.c cho .
Một lát , một phụ nữ lạ mặt gõ cửa, bà họ Chu. Ôn Cừ Hoa chào hỏi, mời bà .
lưng cũng nổi mẩn, cô quả thật tự bôi . Thím Chu tấm lưng trắng nõn nà chi chít nốt đỏ, cũng hít sâu một .
"Nghiêm trọng thế cơ , cô gái cô chú ý đấy, chúng làm nghề rõ nhất, vì vật liệu xây dựng mà bệnh m.á.u trắng c.h.ế.t đấy."
Ôn Cừ Hoa đương nhiên , cô chỉ tin tưởng liệu kiểm tra khi sửa chữa, ai ngờ liệu năm 1988 căn bản đáng tin cậy.
Thím Chu nhiệt tình, giúp Ôn Cừ Hoa múc nước, dọn dẹp giường chiếu. Cuối cùng, Ôn Cừ Hoa lấy từ trong túi một chiếc khăn vuông đưa cho thím Chu làm quà cảm ơn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.