[1988] Mỹ Nhân Cảng Thành
Chương 197
Trong màn nước mắt mơ hồ, nàng bắt gặp đôi mắt lo lắng, đau lòng, sốt ruột .
Cũng một khoảnh khắc như , nàng tựa như vượt qua thời , nhớ mang máng cảnh sát, xe cứu thương đều tới.
Nàng bởi vì ngược sát, cờ lê đập gãy xương sườn, xương đùi, thể cử động.
Khi khiêng lên cáng, tiếng còi cảnh sát bên tai uốn lượn dứt. Trong ánh đèn chói mắt, nàng dường như thấy sườn mặt đàn ông áp giải .
Quen thuộc, khiến kinh tâm, khiến nàng run sợ.
Tại ... như ?
Nàng sửng sốt, đối diện với Dương Khâm. nâng mặt nàng lên, hỏi: “ rõ , đây?”
a.
Hóa .
Đầu nàng đau quá, vô dây thần kinh đang giằng xé. Cái gì mà Thanh Nhiệm Vụ? Cái gì mà con đường lầm lạc.
Xem thêm: Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
.
Trong tai họa nàng lãng quên đó, ngộ sát hung phạm để cứu nàng, vì thế mà phán mười lăm năm tù?
Còn nàng vì nhát gan, sợ hãi, đối mặt, mà quên sạch sẽ.
quên một cũng vì nàng mà bước lên con đường thông tới địa ngục.
Nàng tra tấn vết thương đầy , sức cùng lực kiệt, còn thể hơn chỗ nào?
Nàng bỗng chốc đau đớn thành tiếng, sụp đổ nhào lòng n.g.ự.c .
Dương Khâm ôm chặt lấy nàng, một khắc cũng buông tay. Khi thấy chiếc dù màu xanh da trời gió thổi lăn lóc bên vệ đường, nỗi kinh hoàng tuyệt vọng rợp trời dậy đất gần như nhấn chìm .
Cũng may tới kịp thời. Dương Khâm gắt gao chằm chằm về phía nàng, hướng kẻ bỏ chạy.
Chiều cao hình thể, đều giống hệt gã đàn ông đ.â.m một d.a.o ở bờ biển, cũng chính ... Lão Từ trốn khỏi Cảng Thành.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ngực Dương Khâm gió lùa phần phật, đau thấu tim. dám tưởng tượng, nếu tới chậm một chút thì sẽ thế nào.
Khi Giang Kỳ Đình lái xe chạy tới liền thấy một màn , dẫn qua, sắc mặt khó coi gấp giọng hỏi: “Cô chứ?”
Dương Khâm một phen bế ngang nàng lên. Giang Kỳ Đình vội vàng cởi áo khoác đắp lên nàng, đón lấy ô từ tay tài xế che mưa tuyết cho nàng.
Dương Khâm từ chối sự giúp đỡ Giang Kỳ Đình, lên xe , đến bệnh viện gần nhất.
Khi bác sĩ kiểm tra cho Ôn Cừ Hoa đang thần trí rõ, Dương Khâm chờ ở bên ngoài. Lòng bàn tay nắm chặt đến trắng bệch, m.á.u loãng từ eo bụng thấm qua quần áo loang lổ ngoài.
Giang Kỳ Đình liếc , thần sắc phức tạp.
đàn ông mắt sắp còn hình , cả chật vật bất kham, miệng vết thương nứt mà hồn nhiên bất giác, chỉ chăm chăm phòng kiểm tra.
yêu t.h.ả.m .
Giang Kỳ Đình khẽ thở dài một , làm như cảm khái, làm như buông bỏ.
một lát bác sĩ y tá : “Bệnh nhân , ngoại trừ cánh tay và chân trầy xước, những chỗ khác đều thương.”
Giang Kỳ Đình thở phào nhẹ nhõm. về phía Dương Khâm, mặt Dương Khâm biến hóa gì, lòng bàn tay chậm rãi buông lỏng , thể thấy vết m.á.u hằn sâu do tự nắm chặt.
chỉ thể bất đắc dĩ : “Cũng kiểm tra cho một chút .”
Đừng để vết thương nhiễm trùng mà c.h.ế.t ở chỗ .
Ai ngờ Dương Khâm lãnh ngạnh mở miệng: “ cần.”
Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ
Đừng bỏ lỡ: Bị Cướp Không Gian, Tôi Dựa Vào Cổ Vật Gả Cho Quân Quan, truyện cực cập nhật chương mới.
như vẫn còn lý trí tồn tại, nhàn nhạt : “Cho t.h.u.ố.c kháng viêm cùng băng gạc .”
rời khỏi nàng dù chỉ một phút, một giây.
Ôn Cừ Hoa chịu vết thương gì lớn, bôi t.h.u.ố.c sát trùng thể xuất viện. Giang Kỳ Đình đặt phòng, Dương Khâm mang theo t.h.u.ố.c và băng gạc ôm nàng trở xe, về khách sạn.
“ gì cần giúp đỡ cứ gọi cho .” Giang Kỳ Đình ở lâu, bỏ một câu .
Dương Khâm chỉ bình tĩnh chằm chằm đang chìm bóng đè giường. Quần áo nàng nhăn nhúm, tất cả đều ướt sũng nước mưa, như sẽ bệnh.
chỉ thể cởi bỏ quần áo nàng, từng chút một cởi , lấy nước ấm dùng khăn lông lau cho nàng từ đầu đến chân, tâm vô tạp niệm vô cùng nghiêm túc, bỏ sót chỗ nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.